Hương (Long Beach) hỏi:
 
Kính gởi chị Đoan Trang, em tên là Hương ở Long Beach, đã nghe tên chị nhiều, hôm nay em mạnh dạn viết thư cho chị nhờ chị giúp đỡ cho cõi lòng em hiện đang rối bung lên, giống như gà mắc dây thun vậy đó.
 
Như chị cũng biết, chồng em đã mất gần ba năm nay. Buồn quá chịu không nổi, cho nên dạo gần đây em có dính líu vào mấy mối tình thật éo le, trắc trở như sau:
 
Hiện tại em có quen với hai anh. Hai người này đến với em cùng một lúc. Một anh tên là H rất đẹp trai, cao ráo, hồi còn ở Việt Nam là người mẫu nam. Anh rất chiều chuộng và hay cho em tiền, chỉ ngặt một điều là anh lại có máu cờ bạc. Em không biết nhà cửa của anh ấy ở đâu, em chỉ biết anh ấy đóng đô thường trực trong Ca-si-nô, chỉ khi nào nhớ em quá thì anh mới lái xe về, đưa em đi ăn nhà hàng Tầu, rồi cho em một đống tiền phỉnh, tức là mấy đồng tiền tròn tròn chỉ xài được trong mấy sòng bài mà thôi, làm em lại phải mất công chạy lại siêu thị của anh Phương Chợ để đổi lấy coupon mua thức ăn.
 
Còn anh kia tên là D nhà rất giàu, giàu từ trong trứng giàu ra. Anh ấy mê em say đắm và có lần dám thề trước mặt đèn là sẽ lo cho em đầy đủ trong suốt cuộc đời còn lại của em, làm em có lúc cảm động muốn rơi nước mắt cá sấu. Nhưng khổ nỗi là anh ấy lùn quá, đứng tới ngang tai em thôi, mặt lại đầy mụn, đã vậy lại còn hay ghen, hễ mỗi lần thấy em đứng nói chuyện với các anh NLS thì anh ấy cứ cuống lên, đi tới đi lui như gà mắc đẻ, trông tội lắm.
 
Thưa chị, em đang tới giai đoạn phải dứt khoát lựa một trong hai người, cho nên em đang rất khổ tâm, nhờ chị giúp em chị nhé. Xin cảm ơn chị và chúc chị sức khỏe.
 
Ký tên: Hương
 
Tái bút: Hôm nào chị ghé qua tiệm tóc của em, em sẽ làm free cho chị.
 
TRẢ LỜI: Hương mến, theo chị thì em dứt khoát không nên giao du với anh chàng cờ bạc kia. Bởi vì cờ bạc có lúc ăn, lúc thua. Lúc ăn thì tiêu xài hoang phí, lúc thua thì thâm vô vốn, cuối cùng thì trắng tay. Tới chừng em than: Trời ơi ngó xuống mà coi, có thằng chồng cờ bạc như voi phá nhà, thì chị e rằng lúc đó đã muộn mất rồi.
 
Theo chị, em cứ mạnh dạn cặp với anh chàng lùn lùn, mặt mụn kia, vậy mà có lý hơn. Người xưa có câu: Củi khô dễ nấu, chồng xấu dễ xài. Hơn nữa lấy chồng giàu, tối ngày ăn rồi đi shoping sẽ làm em trẻ mãi không già. Em cứ nghe lời chị đi, có điều mình phải lo cho thân mình trước, nghĩa là: trước khi hôn nhau, em nhớ nhắc anh chàng phải rửa mặt sạch sẽ, lấy giấy thấm khô mấy cái mụn kia đi kẻo nhiễm trùng, lây lan qua khuôn mặt em thì tội nghiệp em lắm. Chúc em đạt được ước mơ.
 
Anh Bốn (San Jose) hỏi:
 
Thưa chị Đoan Trang, tôi đã đọc 3 cuốn Đặc San NLS Bảo Lộc, Tiết mục gỡ rối tơ lòng của chị làm tôi ngưỡng mộ, khâm phục và tin tưởng.
 
Thưa chị, với câu hỏi của tôi chị phải hứa là không được đăng trên Đặc San NLS Bảo Lộc, mà phải trả lời thư riêng cho tôi, chứ không anh V.T.Đ ở Toronto coi được, sẽ bắt chước theo thì khổ.
 
Vợ chồng tôi đang ở tuổi hưu, tôi cảm thấy nếu vài năm nữa tôi sẽ không đủ sức ẩm bồng vợ tôi khi bệnh hoạn. Xin chị cho ý kiến hay giúp đỡ tôi qua hoàn cảnh cùng cực này:
 
1/ Có nên cưới thêm 1 bà vợ hai ở khoảng độ tuổi 40-50 về ở chung một nhà, trước là lo cơm nước, quần áo thuốc men cho vợ tôi và cho tôi thêm tươi trẻ ở tuổi về hưu.
 
2/ Chị phải chỉ cách nào làm sao cho tôi có gan mở lời với vợ tôi, chứ mới viết tới đây là tôi đã xanh mặt, tay chân rụng rời. Trăm sự nhờ chị, không bao giờ quên ơn chị.
 
TRẢ LỜI: Kính anh Bốn, đọc thư anh xong, Đoan Trang toát hết mồ hôi hột. Đoan Trang không ngờ một người nổi tiếng sợ vợ như anh mà lại dám có tư tưởng khủng khiếp như vậy. Tuy nhiên sau mấy đêm suy nghĩ, Đoan Trang thấy anh cũng có lý. Cưới thêm bà vợ nhỏ thì cả ba người đều có lợi. Chị nhà có người săn sóc, anh thì tối tối có thêm bát phở để ăn cho ấm lòng chiến sĩ, còn bà 40-50 tuổi kia có hy vọng trong tương lai sẽ được hưởng trọn gia tài mà anh chị đã mấy chục năm nay gầy dựng.
 
Trong lúc thực hiện cái âm mưu táo bạo này, Đoan Trang thấy cần phải nhắc nhở anh mấy điều quan trọng sau đây:
 
1/ Anh phải sắp xếp phòng ngủ sao cho khéo, nhứt là cái master bedroom, đừng để hai bà ganh nhau là coi chừng anh ra ngoài đường ngủ với mấy người homeless đó nhe.
 
2/ Khi anh tuyển lựa người, nhớ đừng lựa người có tên Phan Kim Liên, kẻo nó thuốc cả hai ông bà đặng mau hưởng gia tài thì Hội NLS tụi mình sẽ mất đi hai nhân vật rất là quan trọng.
 
3/ Anh đừng có chơi dại mà mở lời trực tiếp với chị nhà, thân thể anh sẽ không toàn vẹn đâu, mà anh cần phải đi đường vòng. Đoan Trang biết chị nhà rất tin tưởng anh VTĐ, anh ấy nói gì chị cũng gật, hy vọng lần này chị cũng gật búa xua để cho anh Bốn được hồi xuân, múa gươm loạn xạ giữa rừng hoa.
 
Anh NV Khôn (Australia) hỏi:
 
Chị Đoan Trang thân mến,
 
Để khỏi phí thì giờ quý báu của chị, tôi xin đi ngay vào truyện là hồi đầu năm nay, cùng với một số bè bạn rủ nhau về Việt Nam để viếng vài thắng cảnh đẹp của đất nước. Trong một dịp đi tắm hơi, tôi quen được một cô gái tên Mến khoảng 22 tuổi, rất ư là dễ mến như cái tên của cô ta vậy.
 
Qua lời tâm sự thì chỉ vì hoàn cảnh gia đình quá nghèo nên Mến đành phải làm nghề xoa bóp. Cũng theo lời thủ thỉ của Mến thì vừa mới gặp tôi là Mến đã bị ngay tiếng sét ái tình liền, khiến tôi, một người vừa chấm 64 tuổi, vô cùng hãnh diện. Và thú thật thì tôi cũng bị siêu hồn lạc phách bởi vẻ trẻ trung, xinh đẹp hết sức của Mến.
 
Từ khi về lại Úc, ngày nào chúng tôi cũng email cho nhau, thư của Mến lúc nào cũng nói lên những lời yêu thương mặn nồng và nỗi nhớ nhung quay quắt khiến tôi như người mất hồn, cứ thẩn thờ chả làm ăn gì được. Biết hoàn cảnh Mến đang gặp khó khăn, nên tôi đều đặn lén vợ và mấy đứa con để gởi tiền về giúp đỡ.
 
Tuy nhiên, như Mến nói thì chỉ làm cách nào cho cô ta qua định cư ở đây thì mới giải tỏa được nỗi đau khổ vì sự thương nhớ của cô ta đối với tôi, cũng như chấm dứt được sự khó khăn của gia đình mà thôi. Và chính tôi cũng phải thú thật là không thể sống xa Mến được nữa!
 
Mong chị Đoan Trang vui lòng cho tôi một lời hướng dẫn, xem tôi nên làm gì bây giờ để giúp một người đang gặp hoàn cảnh khó khăn như thế. Xin chị Đoan Trang hiểu cho là tôi vốn có tính nhân từ, nên luôn luôn có lòng muốn giúp đỡ người đang gặp cơn khốn khó, nhất là những người còn trẻ dại và dễ thương như Mến vậy.
 
Cảm ơn chị Đoan Trang nhiều và mong chờ sự hướng dẫn đầy khéo léo, sáng suốt của chị.
 
TRẢ LỜi: Anh Khôn mến, được thư anh, đọc cái tên nghe quen quen, suy nghĩ hoài, lát sau Đoan Trang mới nhớ ra: anh học cùng lớp với anh Vương Đình Ánh và cùng ở Lưu xá A chứ gì? Hồi đó anh lém lĩnh và khôn thầy chạy, sao bây giờ đọc thư anh, thấy anh ngu ác liệt vậy? Anh có uống lộn thuốc Vitamin không vậy???
 
Trong thư anh hỏi Đoan Trang: “Tôi nên làm gì bây giờ?” Theo Đoan Trang thì anh nên đi gặp bác sĩ càng sớm càng tốt để xin chụp hình X-Ray lại cái đầu, xem óc anh có còn đầy đủ không nhe. Chừng nào có kết quả rồi thì Đoan Trang sẽ bàn tiếp với anh, chứ bây chừ, Đoan Trang có nói gì cũng là người khôn nói với người ngu bực mình…
 
PM TUYẾT (Perth, Autralia) hỏi:
 
Em với chồng em sống hạnh phúc hơn 30 năm nay, các con của chúng em đều đã thành đạt. Những tưởng cuộc đời này cứ thế mà trôi êm ả bên nhau, ai ngờ từ khi được về nghỉ hưu vào ba năm trước thì chồng em lại đổ đốn ra chị ạ.
 
Đầu tiên, anh ấy đòi về Việt Nam, lý do thăm Mẹ già sau bao năm xa cách, Bố anh ấy đã mất cách đây hơn 10 năm rồi. Và cũng nhân cơ hội đi thăm lại vài cảnh đẹp của đất nước cho thoải mái sau thời gian dài làm việc vất vả. Em thấy cũng có lý nên đồng ý cho anh ấy về 2 tháng.
 
Chỉ về có hai tháng thôi, vậy mà anh ấy có bồ ngay đấy chị à. Em khám phá ra là nhờ vô tình đọc mấy tin nhắn trong cell phone của anh ấy. Em nói ra thì anh ấy trấn an em rằng đó chỉ là vui chơi thôi, chuyện nhỏ mà. Vì chỉ là vui chơi và chuyện nhỏ thôi, nên từ đó, anh ấy về Việt Nam để làm những chuyện nhỏ này liên tục chị ơi.
 
Chưa hết đâu chị à, thời gian không về Việt Nam thì ở đây, anh ấy lại đi với các bạn đến những chỗ tụ tập nhẩy đầm. Anh ấy nói là nhẩy cho giãn gân giãn cốt, cho thân thể khỏe mạnh dẻo dai. Nhưng thật ra em nghe nói, đó chỉ là nơi để một số bà đã bị chồng bỏ, đến với mục đích tìm chồng khác, và một số khác thì đang bị chồng bỏ bê, nên đến đó để thực hành câu “ông ăn chả thì bà ăn nem.”
 
Em khuyên giải thế nào anh ấy cũng bỏ ngoài tai chị ơi, vợ chồng già rồi em không muốn làm ầm ĩ, “xấu chồng thì hổ ngươi” thôi, phải không chị. Em đau khổ quá, vậy chị vui lòng cho xin lời khuyên em phải làm sao để chồng em ở nhà với em chị nhé. Cảm ơn chị nhiều.
 
TRẢ LỜI: Em Tuyết thương, nghe tâm sự của em mà Đoan Trang buồn đứt ruột, đâu có ngờ được rằng đứa em gái dễ thương ngày nào ở Lưu xá E vẫn đêm đêm thức khuya lo hứng nước cho cả phòng ngày mai có nước súc miệng, vậy mà hôm nay già đầu rồi còn gặp hoàn cảnh éo le…
 
Em Tuyết à, chuyện chồng em như như vậy nó thuộc phạm trù cơm và phở rồi. Chị thấy em cần nên coi lại cái tài nấu nướng, bếp núc của em. Đâu em thử ngưng nấu cơm, ngày nào cũng nấu phở cho chồng em ăn một thời gian xem sao. Nếu ông ấy ăn no nóc phở ở nhà rồi, phải quỳ xuống lạy em đừng nấu phở nữa, mà khi ra đường ông ấy vẫn còn ham ăn phở, thì nói thiệt, giải pháp cuối cùng là em nên ra chợ, kiếm mua cây kéo bự bén thật bén, ở trên Đặc San này chị không muốn nói trắng ra, nhưng chắc em biết phải làm gì rồi phải không? Khi nào em đi tù nhớ biên thơ cho chị biết, giá nào chị cũng sẽ rủ các chị NLS khác cùng đi thăm nuôi em.
 
Thương em lắm,
Ký tên: chị Đoan Trang