{jcomments on}
 
Có một đêm mơ về thăm quê mẹ
Ta đưa em trở lại phố phường xưa
Nhà ngói đỏ như bóng chiều nắng xế
Cũng tàn phai theo ngày tháng đong đưa

Em có nhớ nẻo mòn trong xóm cũ
Tuổi thanh xuân hò hẹn buổi ban sơ
Thời hoa bướm ngậm ngùi chân viễn xứ
Xa xôi rồi ước vọng với vần thơ

Em có tiếc mấy hàng cây rợp lá
Tình tự bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông
Thoáng chốc đã ba mươi năm tăm cá
Bóng chim miệt mài qua những giòng sông

 Em có thấy con đường mang tên lạ
Cổng trường xưa vôi trắng đă thay mầu
Công viên cũ thầm thì́ trên sỏi đá
Em có bâng khuâng đời sống bể dâu

Phút ái ân sáu năm trời lận đận
Có cọ̀n không tà áo lụa mênh mang
Lưu luyến ấy trong cõi đời vô tận
Giấc mơ kia mộng thấy nhánh hoa xanh

 
Nguyễn Ban Sơ