(Tặng V)


Nhớ không em - bảng xanh và bụi phấn
Bàn ghế buồn - trơ trọi - nắng mỏng manh
Nhớ không em sách vở thuở yên lành
Ôi đẹp quá tuổi học trò xưa đó
Nhớ không em đường Hoàng Hoa dạo nọ
Áo nâu bay trong đôi mắt thơ ngây
Mưa mùa thu, hoa Muồng quyện phủ đầy
Đường hun hút về chân trời xa thẳm
Nhớ không em đường Đỗ Mai xanh thắm
Có lẽ nào Phượng Vĩ Lộ em quên
Bước chân trên Cô Độc Lộ êm đềm
Hoa cỏ ngủ - mơ màng nghe thương nhớ
Sẽ không quên lối mòn quanh, một thuở
Đường Xuyên Lâm, vườn cây mẫu nên thơ
Bây giờ đây những lớp học ơ hờ
Nông - Lâm - Súc - Công Thôn ôi thương quá
Cố níu với nhưng thấy càng xa lạ
Mái rêu xanh, vách đá bạc thời gian
Thôi thì em giữ trọn thuở huy hoàng
Đem dấu kín vào ngăn tim nồng ấm
Rồi khập khiễng trên đường đời lận đận
Ghé thăm em, anh đánh thức ngày xưa
Nhưng có lẽ vườn em không còn nữa
Sỏi đá buồn lặng lẽ giữa hoàng hôn.

Thu Trà