altCánh quạt máy bay ngừng quay, Vũ lẹ làng mở chiếc “cell phone” gọi liền xe “shuttle” đưa đón phi trường. Hai anh em Vũ vừa ra khỏi cổng “terminal” thì chiếc “shuttle” cũng vừa trờ tới. Vũ giúp Liên đưa chiếc túi xách lên xe, rồi leo lên ngồi cạnh em gái. Hôm nay, Vũ đưa Liên đi dự tuyển cuộc phỏng vấn vô trường nha Arizona School of Dentistry and Oral Health.

Từ sân bay Sky Harbor tới trường nha ASDOH chỉ hơn hai chục dặm. Chiếc “shuttle” phóng boong boong trên xa lộ 60, rời thành phố Phoenix, băng qua Tempe để tới Mesa. Thành phố nối liền thành phố, vậy mà phong cảnh hai bên xa lộ toàn là những bụi cây gai khô cháy. Thỉnh thoảng mới thấy lao xao một khu thương mại, hoặc lúm khúm một khu dân cư với những căn nhà mới tinh.
Khoảnh đất trường nha tọa lạc có tầm nhìn rất thoáng. Cao ốc nằm gọn trên một thảm cỏ lớn, xanh rì, nổi bật giữa nền đất vàng màu sa mạc. Vài cây cọ rải rác đó đây. Nhìn từ xa, cảnh trí đơn giản này giống như mấy món đồ chơi của đứa bé con sắp lên một tấm khăn lông xanh trải trên cát biển vàng.
 
Đang giữa mùa thu nên anh em Vũ không còn dịp “thưởng thức” cái nóng hè quái ác của bang Arizona. Hai anh em xuống xe, Vũ chợt thấy tội nghiệp khi nhìn nét mặt căng thẳng của Liên.
Vũ xoa lưng em, trấn an:
-Bình tĩnh, bé cưng.
 Đưa em vô phòng đợi xong, Vũ theo bảng chỉ dẫn tới phòng giải lao dành cho sinh viên để đợi Liên. Vũ lớn hơn em sáu tuổi. Từ khi cha mất đi thì chàng đã trở thành người đàn ông duy nhứt trong nhà. Dù bận rộn với việc học, chàng luôn cố gắng dành thì giờ để chăm sóc mẹ và em gái.
Ăn qua quít cho xong bữa trưa. Vũ ngồi duỗi trên sofa coi TV. Hơn bốn giờ chiều, mới thấy bóng dáng Liên xuất hiện, mặt mày tiu nghỉu. Vũ đứng dậy hỏi:
-Sao rồi cô nương?
Liên phụng phịu:
-Chắc tiêu rồi, anh Hai.
Vũ phì cười, ôm vai em:
-Chưa gì hết, làm sao biết được. Thôi, đi về rồi chờ coi.
Hai anh em đi chưa tới cửa ra thì nghe có tiếng gọi:
-Lillian…Lillian…
Liên quay lại:
-Uh! Cathy! What’s up?
-Can I…Ô!  Dạ thưa anh.
Cô gái cúi chào Vũ. Liên nhìn anh:
-Đây là Cathy, chung nhóm phỏng vấn với em. Còn đây là Vũ, my brother.
Vũ mỉm cười:
-Hi Cathy. Có cần giúp gì không?
Cathy hơi ấp úng:
-Em không ngờ xong sớm quá nên…ừm…booked shuttle tới sáu giờ lận. Anh có thể cho em đi…ừm…chung xe với anh và Lillian không? Trường…ừm… vắng quá, em sợ ở lại một mình.
 Cathy nói tiếng Việt lanh lanh nhưng hay ngập ngừng, dường như để tìm chữ, và giọng nghe lơ lớ khiến Vũ phải nhịn cười:
-Được chớ. Nhưng em cần gọi hãng xe để họ biết mà sắp xếp.
-Dạ. Cám ơn anh.
Hai anh em Vũ lại lên xe shuttle trở về sân bay. Lần này có thêm Cathy nên thời gian ba mươi phút trên xa lộ qua thiệt nhanh. Cathy rất liếng thoắng, khi nói tiếng Việt, khi nói tiếng Anh, cái giọng trong trẻo nghe dễ thương.
Xuống xe, anh em Vũ chia tay với Cathy để bay về Cali, còn Cathy thì bay về Texas. Nhìn Cathy kéo cái va li nhỏ đi xa dần, dáng thanh thanh trong bộ váy tươm tất cho cuộc phỏng vấn, đôi giày cao gót bước thoăn thoắt, Vũ bỗng thấy một cảm giác nao nao nhẹ len vô hồn.
 
oOo
 
Vũ vừa từ trường Y của UCLA về tới nhà thì Liên chạy ra đón với vẻ mặt hân hoan:
-Anh Hai! I am in. Em được ASDOH nhận vô rồi.
Vũ mừng rỡ ôm chầm em gái:
-Em giỏi quá! Má hay chưa?
Liên đẩy Vũ ra:
-Anh Hai ôm em mạnh quá đau thấy mồ hà. Má hay rồi. Anh Hai biết không, có Cathy nữa. Em biết thế nào Cathy cũng được nhận vô. Hôm phỏng vấn, nó trả lời lanh quá mà.
Mắt Vũ sáng rỡ:
-Vậy sao? Vậy thì… anh yên tâm hơn, vì… Cathy lanh lợi, có thể giúp em nhiều khi không có anh bên cạnh.
Liên đấm vô lưng Vũ thùm thụp:
-Em chậm lắm sao? Cathy lớn tuổi hơn em, mấy năm nay nó đi làm rồi nên mới lanh như vậy, chớ bộ. Trong email, nó có hỏi thăm anh Hai nè.
Vũ gãi gãi sóng mũi:
-Đâu? Forward cho anh coi.
-OK! Có ngay đây, anh Hai.
Tắm rửa xong, Vũ liền vô phòng mở email. Cathy báo tin trúng tuyển cho Liên, còn kèm theo mấy tấm hình mới chụp ở Texas. Vũ “zoom in” để nhìn rõ mặt của Cathy. Bây giờ thì tha hồ mà ngắm. Đôi mày thanh tú đóng khuôn gương mặt nhỏ nhắn. Chiếc mũi không cao khiến đôi mắt đen tròn như xa nhau hơn. Mái tóc dài hiền dịu nhưng cái miệng lại múm mím thấy vô cùng lém lỉnh. Cathy không đẹp lắm nhưng tất cả những nét đó hòa hợp lại thiệt sống động và lôi cuốn. Vũ bấm nút “reply” và thêm địa chỉ Cathy vô rồi đánh ngắn gọn:
“Congratulion to you two. Anh Vũ”
Vũ vừa gởi mail đi thì nghe Liên kêu ơi ới:
-Anh Hai ơi! Ra ăn cơm, Má về rồi.
Bữa cơm tối cuối tuần cũng vẫn ba người như mọi khi có Vũ về, nhưng hình như rộn rã hơn. Và hôm nay hình như Liên làm bếp có tiến bộ hơn, nên các món ăn ngon miệng hơn.
Má Vũ vừa dẻ khứa “catfish” kho, vừa nói:
-Độ rày bé Liên nấu ăn khá lắm. Vậy là đi học xa được rồi. Không lo đói.
Liên ngúng nguẩy:
-Kìa, Má. Xứ Mỹ này mà làm gì phải đói. Không nấu được thì con ăn bánh mì hamburgers.
Vũ nhìn em, nheo mắt:
-Hình như tiệm hamburger “In And Out” gần nhứt chỉ cách trường có bảy miles thôi.
Má Vũ trợn mắt:
-Con nói gì? Cách xa tới bảy dặm lận sao? Hơn mười cây số?
Rồi bà lắc đầu:
-Tội nghiệp tụi con, nếu không có loạn lạc thì các con đâu phải cực nhọc như vầy.
Vũ lẹ làng gắp một miếng thịt bò xào đậu que bỏ vô chén mẹ:
-Bé Liên xào món này ngon lắm nè, Má.
Vũ muốn nói lảng đi để Má Vũ không còn dịp nhắc tới chuyện xưa nữa. Cái chuyện loạn lạc đã khiến gia đình chàng ly tán và trở thành mẹ góa con côi. Chàng mong bà quên đi, nhưng dường như những nỗi đau đó đã hằn sâu vô tâm khảm Má Vũ, không bao giờ phai lạt. 
Bữa cơm lại êm đềm trôi, cả ba người vừa ăn vừa nói chuyện nho nhỏ, như sợ đánh thức vong hồn người cha quá cố của Vũ.
 
oOo
 
Lật bật mà đã tới ngày Liên nhập học. Liên nôn nóng ra mặt, còn Vũ thì dấu nỗi nôn nóng trong lòng. Hơn nửa năm nay, Vũ vẫn liên lạc với Cathy qua email, tự nhiên bằng cách “forwarding”, khi thì một chuyện vui, khi thì một bản nhạc, khi thì vài tin về nha khoa. Lần nào chàng cũng kèm theo địa chỉ của Liên. Cả ba người “chit chat” rất thân thiện. Vũ đưa Liên đi nhập học chuyến này sẽ gặp lại Cathy. Không hiểu sao Vũ thấy thiệt hồi hộp. Và dù rằng đưa Liên đi học là việc hết sức bình thường mà chàng vẫn làm, nhưng Vũ vẫn cảm thấy ngượng nghịu làm sao.
 
Sắp xếp cho em xong, Vũ trở về Cali, mang theo hình ảnh tươi mát của Cathy trong bộ quần jean xanh cùng chiếc áo cánh vàng lợt. Lần này, Cathy không còn cái dáng vẻ gò bó như khi đi phỏng vấn. Mái tóc dài được cột cao thành “đuôi ngựa” khiến cho bộ điệu nhanh nhẹn của Cathy càng thấy dễ thương. Vũ say mê lối nói chuyện của Cathy, giản dị, tiếng Mỹ lưu loát, nhưng tiếng Việt ngộ nghĩnh như em bé nói.
 
oOo
 
Hai năm thắm thoát trôi qua, Liên và Cathy kết thúc năm học thứ hai thì Vũ cũng xong bốn năm Y khoa. Cũng trong hai năm này, tình cảm giữa Cathy và Vũ đã được vun bồi tới mức, qua những lá thơ email, qua những lần gặp gỡ khi Vũ đưa đón Liên. Trước khi chọn nơi nội trú, Vũ quyết định đi Texas để “ra mắt” cha của Cathy.
Chuyến bay thẳng từ Cali qua Texas chỉ mất ba tiếng đồng hồ mà Vũ cảm giác dài đăng đẳng. Xuống tới chỗ lấy hành lý, Vũ thấy ngay Cathy đang đứng đợi. Ngồi trên xe cho Cathy lái về mới sảng khoái làm sao. Vũ đưa mắt nhìn phong cảnh hai bên đường, vừa cười, vừa nói:
-Texas có nhiều cây xanh ghê, coi mát mẻ hết sức. Nhứt là được người đẹp lái. Bao nhiêu năm nay anh toàn là làm tài xế, hiếm khi được ngắm cảnh. Ước gì có thể hưởng thụ như vầy suốt đời.
Cathy mỉm cười hóm hỉnh:
-You really want me “to drive you” forever? Good! But I want to let you know Houston có nhiều cây xanh nhưng nóng lắm đó và có nhiều con muỗi nữa.
-So? Thì sao? Anh vẫn muốn ở đây mãi mãi. Hay em muốn anh đi đánh trận Irag cho em làm hòn vọng phu?
Cathy đang lái xe vô xa lộ:
-Hòn…vọng phu là gì?
Vũ thích làm sao cái giọng của Cathy khi bập bẹ lặp lại từng tiếng Việt mà nàng mới nghe lần đầu. Cathy cũng rất thích lắng nghe Vũ giải thích, lắm khi dài dòng, để Cathy hiểu rõ hơn về ngôn ngữ văn chương mẹ đẻ:
-Hòn là cục đá, vọng là ngóng trông, phu là chồng. Hòn vọng phu là cục đá trông chồng.
Cathy trề môi:
-Kidding? Anh thấy em không rành nên muốn nói gì thì nói. Cục đá nào mà có chồng.
Vũ cười ha hả:
-Không phải như vậy. Anh đang nói chuyện đàng hoàng mà. Để anh kể em nghe chuyện Nàng Tô Thị.
Cathy bất chợt cất giọng ngân nga:
-“Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa,
 “Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh
 Phải nàng Tô Thị đó không anh?
Vũ rất ngạc nhiên. Cái quyến rủ của Cathy là nàng thường tạo cho Vũ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác. Nhưng lần này, Vũ vừa ngạc nhiên vừa thích thú. Không ngờ Cathy hát hay như vậy. Vũ buột miệng nói:
-Em hát hay quá. Em cũng biết chuyện này nữa hả?
Cathy cười rúc rích:
-Em đâu có biết. Em hát theo DVD nhạc Việt đó. Anh kể đi.
Xe đang trên xa lộ vòng đai, Vũ từ từ kể:
-Ngày xưa có hai anh em giành nhau khúc mía, người anh tức giận lấy cái dao róc mía bổ lên đầu em gái. Thấy máu chảy linh láng và em ngã lăn ra, người anh sợ quá bỏ làng trốn đi. Thời gian qua, người anh lớn lên và cưới vợ, sanh được một đứa con.
Cathy ngắt lời:
-Police không tìm ra hả?
Vũ nói tiếp:
-Ờ, ngày xưa đường xá qua lại khó khăn, nên chắc không ai tìm được. Một ngày kia, người vợ nhờ chồng bắt chí giùm.
-Chí là lice, phải không?
-Ờ. Người anh thấy trên đầu vợ có một cái thẹo dài, bèn hỏi vợ. Người vợ kể lại chuyện khi nhỏ cùng anh giành ăn mía nên bị anh chém.
Cathy la lên:
-Vậy ra họ là anh em rồi.
alt-Ờ, người anh biết được nên bỏ nhà đi lính miền xa. Qua bao năm tháng mà không thấy chồng về. Mỗi ngày Tô Thị bồng con ra bờ sông ngóng trông về phương Bắc. Cho tới một hôm, mưa gió đổ xuống mà Tô Thị vẫn đứng bồng con trông ngóng. Một ngọn sét đánh xuống khiến hai mẹ con biến thành tượng đá trơ trơ, như người ta thấy ở bờ sông Kỳ Cùng làng Đồng Đăng.
Cathy chép miệng:
-It’s so sad. Nhưng mình đâu phải là anh em mà anh nói để cho em thành hòn vọng phu?
Xe ra exit, Vũ giải thích:
-Đời bây giờ giao thông quá dễ dàng thì làm gì có chuyện lưu lạc như vậy để có nàng Tô Thị.   Chẳng qua là vì về sau, nhứt là trong thời chiến tranh, người ta thường dùng chữ “Hòn Vọng Phu” để chỉ những người đàn bà ở nhà ngóng chồng đi lính miền xa, lâu mới về.
Cathy nhăn mặt:
-Vậy là anh hăm đi lính qua Irag cho em biến thành đá, phải không?
Vũ cười thích chí:
-Em thông minh thiệt.
Chiếc xe đã tới trước cửa nhà Cathy. Nàng trả số và đạp thắng xong quay qua nhéo Vũ một cái đau điếng:
-Dám chọc em?
Vũ la ơi ới:
-Ui da, bác trai kìa.
Ba của Cathy đứng tưới cây nơi sân trước. Gần đó, hai đứa bé lai da trắng đang chơi giỡn loanh quanh. Hai đứa nhỏ thấy Cathy thì chạy tới, mỗi đứa nắm một tay của nàng, reo lên:
-Cathy home! Cathy home!
Rồi tò mò nhìn Vũ chăm chăm. Ba của Cathy quay lại, Vũ chắp tay chào:
-Dạ thưa Bác con mới qua.
Ba Cathy mỉm cười:
-Vũ hả con. Vô nhà đi con.
Vũ trải qua một ngày thiệt vui vẻ ở nhà Cathy. Ba Cathy rất ôn hòa. Mẹ kế của Cathy là một người đàn bà da trắng hiền dịu. Hai đứa bé, em cùng cha khác mẹ với Cathy, ngoan ngoãn, dễ thương. Cả gia đình cùng nhau đi ăn tối. Con đường Bel Air trải vàng ánh nguyệt. Trăng mười bốn chỉ cần một miếng nhỏ bằng sợi tơ nữa là tròn vo, như tình yêu của Cathy và Vũ. Ngày mai, Cathy sẽ cùng Vũ về Cali gặp mẹ chàng. Ngày mai, sợi tơ sẽ lấp cho đầy đặn ánh trăng rằm.
 
oOo
 
altTừ xa lộ 22, Vũ ra exit Magnolia rồi chạy lên miệt bắc. Thu vừa sang cho hơi mát nhè nhẹ. Hàng cây bông gòn trên con đường Chapman dẫn về nhà Vũ đang nở rộ. Những chùm bông hồng tươi rợp cả bầu trời như hoa đăng ngày cưới. Những cánh bông hồng thắm rơi ngập mặt đường như xác pháo rước dâu. Vũ chưa bao giờ thấy mùa thu nào lại rộn ràng như mùa thu năm nay. 
Vũ vừa lái xe vô garage thì đã nghe tiếng Liên gọi lớn:
-Má ơi! Anh Vũ về, có mang theo con dâu tương lai cho Má nữa nè…è…è.
Tiếng Liên kéo dài lê thê khiến hai má Cathy ửng hồng. Vũ mở cửa đưa Cathy vô nhà, vừa cười, vừa mắng yêu em gái:
-Um sùm quá nhe, bé Liên.
Liên che miệng, thì thầm:
-Gởi xe ở phi trường hết bao nhiêu tiền vậy?
Vũ khoát tay, gắt nhỏ:
-Hỏi làm chi vậy. Má kìa.
Má Vũ từ phòng trong bước ra, nói:
-Tụi con về rồi hả? Đi đường mệt không con?
Cathy vòng tay chào Má Vũ:
-Dạ thưa Bác.
Má Vũ cười rạng rỡ:
-Cathy đây sao! Tụi con đói chưa? Sẵn bữa ăn cơm luôn nghe.
Cathy nói nhỏ nhẹ:
-Dạ, để con…ừm…phụ Bác dọn cơm.
Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí thân mật. Vũ chỉ cần nhìn thoáng qua nét mặt của mẹ cũng biết mẹ rất hài lòng về Cathy. Xong bữa, Cathy phụ Liên dọn dẹp. Hai người đứng cạnh nhau chỗ bồn rửa, vừa rửa chén vừa trò chuyện rất vui vẻ. Vũ tiến lại gần, hôn nhẹ lên má Cathy, rồi kề tai Cathy nói nhỏ:
-Thank you. You did a very good job. Em giỏi lắm.
Cathy nhìn Vũ, không nói, môi mỉm cười sung sướng. Liên thấy vậy la lên:
-Em nữa, anh Hai. Em cũng giỏi nữa.
Vũ ôm chặt Liên, hôn một cái thiệt mạnh lên má Liên, nói:
-Cái gì cũng có em hết. Em giỏi lắm. Anh Hai thưởng cho em nè.
Liên la chói lói:
-Anh Hai thô bạo quá. Đau thấy mồ hà.
Rồi Liên ập hai bàn tay dính đầy bọt xà bông lên hai má Vũ. Cả ba cười ầm lên. Má Vũ đang ngồi lột vỏ trái bưởi, cũng cười theo dòn dã. Lâu lắm rồi, Vũ mới thấy mẹ vui như vậy.
Dọn dẹp xong, Liên vô phòng lấy mấy cuốn album hình gia đình ra coi cùng Cathy. Cả nhà quây quần nơi phòng khách. Má Vũ nói:
-Liên đưa Cathy vô phòng con nghỉ một lát đi đặng chiều lên máy bay về Texas.
Cathy ngước lên nhìn Má Vũ:
-Con ngồi đây…ừm…coi hình một chút. Con không mệt đâu, Bác.
Liên nhanh nhẩu:
-Tụi con đi học đâu có ngủ trưa, quen rồi Má. Để con cho Cathy coi hình anh Hai hồi nhỏ khóc nhè nè.
-Con bé Liên này nhe.-Vũ dí ngón tay vô trán em.
Chợt Cathy nói:
-This is my Mom! Hình của Mẹ em với Cậu của em.
Vũ giựt cuốn album, giọng thảng thốt:
-Đâu? Hình nào đâu?
            Má Vũ cũng nhổm dậy:
-Đưa Má coi.
Vũ đem cuốn album lại cho mẹ. Má Vũ nhìn vô tấm hình trắng đen cũ kỹ, rồi ngó qua Cathy, hỏi:
-Sao con xác định đây là Má của con?
Tròn xoe đôi mắt, Cathy trả lời:
-Con có tấm hình y hệt như vậy. Mẹ con…ừm…mất sớm nên không có nhiều hình. Ba con nói tấm hình này chụp ở phi trường Việt Nam, lúc cậu con…ừm… đưa Mẹ con đi Mỹ học.
Đầu mũi của Má Vũ bắt đầu ửng đỏ, tròng mắt bắt đầu xuất hiện những đường gân máu. Hai cánh mũi phập phồng và nước mắt từ đâu cũng bắt đầu rịn ra. Má Vũ chồm tới ôm chầm lấy Cathy, rồi khóc òa:
-Con ơi, đây là Ba thằng Vũ đó con.
Vũ cảm thấy toàn thân lạnh toát. Máu trong người chàng dường như đã tuôn chảy không còn một giọt. Vũ đứng lặng người. Chàng lơ mơ nghe tiếng Cathy lắp bắp:
-Vậy Bác là…ừm…
Má Vũ trả lời:
-Là Mợ của con.
-Vậy Liên là…ừm…
-Chị bà con của con.
-Còn anh Vũ là…No! No! No…
Cathy ôm mặt bật khóc nức nở. Cathy khóc như chưa bao giờ được khóc trong đời. Có lẽ như vậy, từ khi quen với Cathy tới giờ, đây là lần đầu tiên Vũ thấy Cathy khóc. Cái người con gái cứng cỏi đó, gương mặt nhỏ nhắn với mái tóc dài luôn ngẩn lên như chưa một lần bị khuất phục, hôm nay đã suy sụp toàn bộ. Lòng Vũ xót xa tới tột độ, nước mắt chàng cũng lưng tròng. Ngày thường, Liên vẫn hay khóc nhè, nay thấy mẹ khóc, bạn khóc, anh cũng khóc thì nước mắt nào mà nuốt vô trong cho được.   Ôi! Những giọt lệ tương phùng hay những giọt lệ cắt chia.
 Cuối cùng thì Má Vũ là người đầu tiên lên tiếng:
-Tội nghiệp tụi con, nếu không có loạn lạc thì các con đâu phải đau khổ như vầy.
Cái câu nói này hình như không bao giờ phai lạt trong tâm khảm của Má Vũ. Mọi khi Vũ vẫn thường lảng đi. Vậy mà giờ đây nó lại manh nha thâm nhiễm vô đầu Vũ.
Cathy vội vàng lau nước mắt, nói trong nghẹn ngào:
-Con xin lỗi…Mợ.
Liên rót hai ly nước, tới đưa cho mẹ và Cathy. Má Vũ nói:
-Con uống nước đi rồi kể chuyện gia đình cho Mợ nghe. Má con mất hồi nào?
Cathy xoay xoay ly nước trong tay, kể:
-Ba của con di tản qua Mỹ được hai năm thì…ừm.. cưới Mẹ con ở Minnesota rồi năm sau sanh ra con. Khi con mới sáu tháng thì Mẹ con chết vì tai nạn xe.
Má Vũ vuốt lưng Cathy, nói:
-Tội nghiệp con. Rồi ai phụ Ba con săn sóc con?
Cathy nói tiếp:
-Ba con…ừm…dọn về Texas. Lúc đó Bà Nội con còn khỏe nên giúp Ba con nuôi con tới mười sáu tuổi thì Bà Nội con…ừm… bịnh chết. Khi con mười tám tuổi thì Ba con mới cưới vợ khác.
Liên nói chen vô:
-Hèn chi Cathy nói được tiếng Việt.
Má Vũ thở dài:
-Lúc cưới Mợ về thì Má con đã đi du học rồi. Khi Mợ có bầu Vũ thì loạn lạc, Gia đình phải bỏ Pleiku về Sài Gòn. Sau đó, Ông Bà hai bên đều lần lượt qua đời. Lúc Ba Vũ từ trại cải tạo trở về thì Mợ lại sanh Liên. Ba Vũ có nhờ người ta tìm Má của con. Nhưng rồi Ba Vũ cũng mang bạo bịnh mà qua đời. Mợ được Dì của Vũ lãnh qua Mỹ. Mợ chỉ có một mình lo cho hai đứa nhỏ nên cũng không có giờ và cũng không biết đường đâu mà tìm Má con.
Cathy hớp một ngụm nước. Bấy giờ, nhìn Cathy có vẻ tỉnh táo hơn. Cathy nói:
-Ba con nói Mẹ con có gởi thơ về Pleiku nhưng không liên lạc được.
Má Vũ lắc đầu:
-Gia đình ở Pleiku đâu còn ai nữa. Thôi, bây giờ biết rồi thì mình sẽ liên lạc với nhau nhiều hơn.
Cathy không nói, hai tay cầm ly nước, đầu cúi thấp. Đôi mắt vô hồn lặng lẽ nhìn sâu vô đáy ly, chừng như muốn được vĩnh viễn chôn vùi trong đó. Má Vũ im lặng đi vô phòng trong, Liên cũng vô theo, để lại một hiện trạng vô cùng khó khăn cho Vũ. Nó khó khăn hơn gấp trăm lần ngày đầu Vũ nói tiếng yêu Cathy. Cả hai ngồi nín thinh như vậy một hồi lâu,Vũ mới nói được một câu:
-Em rửa mặt đi, chuẩn bị để anh đưa em ra phi trường.
 
oOo
 
Vũ ngồi hằng giờ trước computer để chờ mail của Cathy cho biết nàng tới nơi bình an. Vũ thầm hối hận đã không đi cùng Cathy về Texas, đã bỏ mặc nàng với cơn đau tuyệt vọng. Nhưng nếu đi cùng Cathy thì cũng chỉ kéo dài thêm thời gian khó xử. Cả hai đã chẳng nói với nhau được lời nào trên suốt đường đi. Tới phi trường, Cathy vội vã lấy vé rồi quày quả tiến về phía cổng “check-in”. Vũ nhìn theo Cathy mà chết lặng trong hồn, chàng bất chợt gọi lên:
-Cathy…
Cathy quay lại, chạy vội về phía Vũ. Chàng không thể ngăn mình mở rộng vòng tay. Cathy gục đầu lên vai Vũ, khóc như mưa bấc. Từ hồi chiều tới giờ, đây là lời đầu tiên nàng nói với Vũ:
-Anh Vũ…Why’s it me…Why’s it me…Anh Vũ…
Cathy mềm nhủn trong vòng tay Vũ. Cả người nàng như không còn chút sức lực nào. Vũ ôm chặt Cathy như sợ nàng tan biến đi. Nhưng cái cảm giác lúc bấy giờ quả không dễ chịu. Nó không là cái ngất ngây mỗi khi khứu giác của Vũ tiếp xúc thiệt gần với mùi da thịt của Cathy. Lại càng không phải là cái quen thương khi Vũ ôm ấp dỗ dành bé Liên. Trời ơi! Sao lại là em. Sao lại là em. Cali hay Texas không có chùa Tam Thanh, cũng không có phố Kỳ Lừa, mà sao có nàng Tô Thị.
 
Màn ảnh computer “pop” lên mail của Cathy, nàng đã về tới nhà. Vũ mở mail, Cathy không viết câu nào. Vũ rót một ly trà nóng, mở cửa bước ra vườn. Đêm thu trời lành lạnh, trăng trên đỉnh đầu, bóng in đáy ly nước. Vũ cúi xuống thổi cho trà bớt hơi nóng, mặt nước trà sóng sánh. Vũ ngước nhìn lên. Trên trời, sợi tơ đã lấp đầy cho ánh trăng rằm tròn vành vạnh. Nhưng dưới này, trăng trong đáy nước đã vỡ tan.
 
 
Mộc Hương
 
Viết xong ngày 3 tháng 10 năm 2009.
Kính tặng Thầy Việt Văn và các bạn Trung Học với kỷ niệm êm đềm.
Thương tặng các bạn Nha Y Khoa. Riêng tặng Vũ và Cathy, một đời trăng vỡ.
Thương tặng các anh chị em và họ hàng với nỗi đau cùng chia sẻ.
Riêng tặng Người tình Khoa Học cũng là ông xã yêu quí. Tặng các bạn Khoa Học của một thời để yêu.