Cô Dương Thị Tuấn Ngọc – Người Cô hiền hòa của chúng ta

alt

Cô Dương Thị Tuấn Ngọc - Hình chụp vào những năm Cô dạy chúng ta và trong đêm Đại Hội Kỳ 4, 2007

Ngoài môn chính Canh Nông, lớp chúng tôi được học môn phụ - Súc Khoa, với Kỹ Sư Dương Thị Tuấn Ngọc mấy năm liên tiếp.

Những kiến thức chuyên môn được cô dạy cho đến nay sau hơn bốn mươi năm, không biết các bạn học cùng lớp có ai nhớ được điều gì không? Theo cách thường nói, "trả lại cho thầy", thì hầu như Cô không đòi, tôi chưa hề trả, nhưng theo dòng đời, theo năm tháng trôi, tôi quên sạch hết trơn rùi.

Nếu bây giờ có ai chơi cắt cớ chỉ con heo và hỏi tôi, “anh học ba năm NLS, vậy thì heo nầy là heo gì?” Có lẽ, tôi sẽ nhìn phía sau của chúng để trả lời là heo đực hay heo nái. Còn giống heo, giống bò gì? Đỡ đẻ chúng ra sao? Thiến chúng như thế nào để chúng không đau, không đá, thì đành chịu chết.

Quá nhiều điều đã quên, duy có điều tôi nhớ thật rõ Cô Dương Thị Tuấn Ngọc, Cô Võ Thị Thuý Lan, hai người cô rất hiền, thật hiền như những vị nữ tu. Chính cái hiền của  hai cô nên ngay cả những người phá phách chuyên nghiệp có ba tăng như anh Vương Đình Ánh cùng đám ngũ quỷ của tụi nầy là Giáp, Thắng (cà lăm), Hiệp, Đức, Bảy Bò - sau nầy có Trần Thị Liên (Liên mắt kiếng) dù không cắt máu ăn thề, kết nghĩa “Đào Viên”, do ham vui nhập bọn, do đó một thời được giới giang hồ vặt trong trường cho cái tên rất ư là “hồ quảng”- Lục Hiền.  Bọn em, ai cũng tạm ngưng phá phách mỗi khi vào lớp của hai cô. 

Quả vậy, suốt ba năm học với cô, tụi em không hề dám làm cô buồn, cô giận. Nếu liệu bề không xong, sợ tính phá phách lên cơn bất tử nên rất nhiều lần, nhất là những ngày trời lành lạnh, cả bọn rủ nhau thay vì đi học, thì ở lì trong phòng trùm mền nghe ruột sôi on ót và da diết nhớ chị Tráng, ngay cả kêu thầm tên chị. Chị Tráng ơi! Chị có thấu chăng có rất nhiều cậu trai trẻ nặng tình với chị, mang hình bóng chị vào giấc ngủ và mộng mơ thấy chị!  Một bà tiên trên tay có một tô bún bò bốc khói!

oOo

Nếu ở cõi đời ta bà nầy có lắm điều ngang trái, thì thật lỡ làng thay ngôi nhà số tám, nhà của Thầy Nguyễn Ngọc Ẩn, sau nầy là của Thầy Châu Kim Lang. Cả hai ông rất trầm lặng, chừng mực và hiền queo thì phía sau nhà, các ông đã chứa đám học trò ngũ quỷ.

Kế bên, là ngôi nhà số chín, nhà của Cô Ngọc và Cô Võ thị Thuý Lan. Hai nhà ở cạnh nhau nên tụi nầy biết rõ nhà cô có nuôi gà và biết rất rõ mái, trống, gà giò… mấy con.

Những đêm gà của cô gáy canh ba, thì bụng dạ của tụi nầy canh tư, trống đánh giục.  Nhưng vì cái hiền của cô đã làm cho đám anh hùng tí con của cô nhụt chí. Cả đám đành chỉ van vái và chờ cho gà nhà Thầy Minh chết toi hay chết vì nuốt dây thung, thà làm xấu xin về để nấu cháo ăn chứ tuyệt đối trăm lần không, vạn lần không hề dám bén mảng đến gần chuồng gà nhà cô.

Nếu năm xưa, và giờ đây cô còn nhớ đã mất mấy con gà thì cô nên tìm trong cõi mông lung, hỏi thằng Thắng  Ho Lao ở sau nhà cô thì rõ hơn. Có Tư Lung chứng giám, nếu gà của cô có bị hao vài con thì không dính dáng gì đến bọn em.

oOo

Mấy năm trước, nhân lúc bị vợ hất hủi, rầy la, thua buồn tôi thả rong và chạy tọt qua bên xứ Úc đôi lần. Rất cảm động khi được cô đích thân đến thăm, an ủi, lúc đo tôi đang tị nạn ở nhà của anh Huỳnh Văn Công, một thân hữu NLS Cần Thơ. Lần nào,cô cũng sốt sắng tổ chức họp mặt gia đình NLS Úc Châu và qua đó tôi được gặp lại một số anh chị NLS Bảo Lộc, Bình Dương... sau mấy mươi năm rời trường.

Gặp lại Cô, vẫn nét hiền hòa, vẫn sự ân cần, niềm nở, tử tế của người cô ở những năm tháng cũ.

Được gần gũi và sau nầy thỉnh thoảng được hầu chuyện, tôi xin ghi ra những điều biết thêm về cô: 
 
• 1961-1964, học và tốt nghiệp trường Cao Đẳng Nông Nghiệp, Sàigon (tiền thân là trường Quốc Gia Nông Lâm Mục Blao, thành lập năm 1955), Kỹ Sư Thú Y, Khoá III

• Năm 1964, được Nha Học Vụ Nông Lâm Súc bổ nhiệm về trường Trung Học NLSBL, giáo sư chuyên khoa Mục Súc cho các lớp đệ Tam, đệ Nhị và đệ Nhất.
 
• Năm 1970, thuyên chuyển về trường NLS Bình Dương, cũng trong vai trò của một vị giáo sư chuyên khoa Mục Súc.

• Năm 1971, nhận được học bổng tu nghiệp tại Đại Học Chulalongkorn,Thailand.

• Tháng 7 năm 1971-1975, Cô trở về nước và sau đó được cử về dạy các lớp Kiểm Sự tại Nha Học Vụ Nông Lâm Súc, SàiGòn.

• Năm 1975, thuyên chuyển về trường Đại Học Sư Phạm Kỹ Thuật Nông Nghiệp tại Thủ Đức.

• Năm 1981, trở về quê Bến Tre, làm việc tại trại chăn nuôi heo cấp I, trong vai trò của một chuyên viên kỹ thuật.

• Năm 1982, trở về lại ngành giáo dục, giáo sư tại trường trung học Nông Nghiệp Bến Tre

• Năm 1987, Cô quyết định xin nghỉ việc để đi định cư tại Úc Châu.

• Năm 1989, Cô đến Úc theo diện đoàn tụ gia đình. Khi đến Úc định cư, vì hoàn cảnh bận rộn với con cái cũng như phần tuổi tác đã cao, Cô tập trung dành thì giờ chăm sóc gia đình và phụng sự tha nhân bằng cách tham gia các công tác xã hội.

Từ năm 1990 cho đến nay, Cô đã dành hầu hết thì giờ của mình làm thiện nguyện cho các hoạt động từ thiện và xã hội như: Văn phòng Cộng Đồng Việt Nam tại Marrickville, NSW, Cơ sở CentaCare, làm việc bán thời gian cho trường Bí Giáo (Esoteric School), Hội Cao Niên Việt Nam tại Cabramatta và Marickville, thư viện của Theosophycal Society, Sydney.

Qua quá trình dài sinh hoạt và phục vụ thiện nguyên, Cô đã được Bộ Chăm Sóc Người Già (Department of Ageing, Disability & Home Care) chọn và đề nghị nhận bằng khen thưởng của Thủ Hiến Bang NSW, đó là bằng "Seniors Week Achievement Award" năm 2005. Cô là người Việt duy nhất trong số 54 người nhận được bằng khen này của tiểu bang New South Wales, Úc.

Được Cô cho biết, trong suốt chiều dài của những năm tháng miệt mài phục vụ trong ngành giáo dục chuyên khoa, có lẽ những năm dạy ở trường NLS Bảo Lộc đã để lại dấu ấn đậm nét nhất trong cuộc đời dạy học của Cô. Vốn là trường nội trú, hầu hết các học sinh xa gia đình trong độ tuổi còn rất trẻ, có người chỉ  ở tuổi 13. Lòng nhiệt huyết của cô giáo trẻ, Cô đã dấn thân trong nhiều lãnh vực khác hơn là nhà giáo thuần túy. Ngoài việc truyền đạt kiến thức, Cô còn phụ trách hướng dẫn và chăm sóc các em học sinh. Vừa là người thầy, vừa là người chị, chăn giữ, an ủi, và chăm lo tâm tình của các em học sinh. Là chứng nhân cho sự lớn dần của những người học trò nhỏ dại của Cô. Chính hoàn cảnh đặc biệt nầy, tình cảm thân thiết, niềm thương mến, sự gắn bó  giữa Cô trò đặc biệt hơn các trường khác. Tâm tình thầy trò ngày cũ đó sống mãi dù đã mấy mươi năm trôi xa.

Khi đến Sydney, Úc Châu, định cư, cô đã bỏ rất nhiều thì giờ tích cực  tham gia sinh hoạt của gia đình NLS. Cô là gia trưởng của gia đình NLS Úc Châu trong nhiều năm. Cô thương mến và liên lạc thường xuyên với Hội Cựu HS Trường NLS Bảo Lộc. Nhân ĐH 4, 2007 vừa qua, cô không ngại sự xa xôi đã qua tham dự. Tích cực hơn, ngoài việc đóng góp tài chánh cho ĐS 2007, 2008, Cô còn dành thì giờ viết bài cho Đặc San, cho Trang Nhà của Hội.

oOo

Nhân dịp cô qua Hoa Kỳ tham dự Đại Hội 4, cô dành cho Lung - Hương niềm danh dự đặc biệt được tiếp cô, một số anh em NLSBL cũng được ké né bu lại. Chỉ mấy ngày ngắn gần gũi mà một cả khoảng đời cũ được ôn lại. Những câu chuyện thật thân tình được nhắc nhớ. Chuyện nào cũng vui, nhất là những mẫu chuyện phá phách của mấy cô cậu học trò của Cô. Hình như những chuyện ấy đã được nhắc đi, nhắc lại cả triệu lần nhưng lần nào cũng kéo theo những tràng cười no bụng như mới được nghe kể lần đầu. Cả đám ai cũng tạm quên nhà cửa, con cháu, cùng nương về, cùng sống lại những tháng ngày mà thoáng đó đã qua đi mấy mươi năm. Nhất là cả đám ai cũng nghe an tâm vì không nghe cô nhắc gì đến chuyện gà qué…  Thôi quên luôn đi cô! Mong là những năm tháng tới cô vẫn khỏe, để còn có dịp những ngày vui như vậy được lập lại.


Vương Thế Đức (CN65-68)
Trích ĐS 2008
 
Ghi Chú: Bài viết nầy nằm trong loạt 6 bài viết về Thầy Cô - "Những Người Lái Đò Tận Tụy", đã đăng trên Đặc San 2008. "Lời mở đầu" và "Dòng cuối trang" nối kết  sáu bài viết đã được đăng cùng với những bài trước đây. Những bài còn lại sẽ được đăng vào những ngày tới.