Ê Triều! mày lên văn phòng đi, có ''manda'' kìa . Nghe thằng bạn học chung lớp nói sau lưng làm mình mừng húm, năm sáu tây rồi còn gì nữa. Mỗi tháng chỉ chờ có giây phút này mà thôi.

Ba chân bốn cẳng chạy vội lên văn phòng. Vừa thấy cái bản mặt của mình là bác Nhất vôị chìa cuốn sổ ký nhận “bưu phiếu” ra liền. Và mười lăm phút sau là nhận đủ số tiền từ bưu điện Bảo Lộc trở về . Và …  và … và ....hai mươi bốn giờ sau, là cái cận cảnh ”Thà một phút huy hoàng rồi …" đến ngay!

  Vừa lãnh “Man da” đã thấy nghèo,
      Mang bao và cuốc, mấy đứa theo ...
     Khoai lang, bắp sống vô bao hết,
Thêm mấy trái su cũng hết vèo

Và sẽ dài ngày chờ đợi “manda'' tháng kế tiếp thôi ....

Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy. Con mắt thơ ngây đến một ngày cũng lọt vào một cặp mắt xanh qua một cái nhìn và để rồi trở thành một ''anh khờ vụng dại, đứng làm thơ ....'' và tiếp sau là những ngày dài thơ đi qua lại và những nỗi nhớ. Mà nếu như nhớ không chịu nỗi thì sẽ ...

            Lưu xá đêm về lạnh thấu xương 
            Mà sao cứ đứng sát chân tường,
            Nhìn vô phòng ngủ mà không chán,
            Mong sao thấy được bóng người thương ...

Hồi mình mới lên trường học thì đại Bản Doanh của các nàng tiên là Lưu Xá E rộng lớn, một trệt một lầu. Nhưng sau đó không hiễu vì lý do gì mà nhà trường chuyển về tập trung các nàng tại Lưu Xá A. Ngay gần cột cờ và có hàng rào kẽm gai bao quanh.
            
Lúc này trưởng Lưu Xá là chị Hippy Bùi Thị Lợi. Ban ngày thỉnh thoảng lại thấy Chị đi cái xe Honda Scamler 68 của Thầy Trương Văn Hy chạy rề rề khắp trường. Còn ban đêm Chị xách cây đèn pin, một loại đèn pha, hình khối vuông hai màu đỏ trắng, chị đi mấy vòng tuần tra Lưu Xá nữ để xem ...
          
Cũng vì “Lòng cuồng điên vì nhớ ...” nên một lần nếu không nhanh chân thì có lẽ đã ''aurevoir '' mái Trường NLS Blao thân yêu rồi bởi vì ....
                                         
                       Mò vô Lưu Xá nữ chơi ..
                          Đụng Hippy Lợi. Chết cha rồi!
                          Trốn mau không có đèn pha rọi ,
                              Lên bảng ''Phong Thần'' lại chết thôi.

Ở đời cái gì cũng có nhân quả cả, như ta gieo hạt thì sẽ nhận hoa quả củ trái và cũng vì vậy đễ kết thúc cái bài viết nửa vui nửa buồn này bằng;

                                        Nhớ chuyện ngày xưa của một thời,
                                        Cái thời mà tuổi dưới hai mươi.
                                        Ham chơi, trốn học, nên đi lính,
                                        Long đong thân phận, khổ một đời ...
 
Dương Xuân Triều

 

Cùng Tác Giả / Đề Tài