Nhận được email của bạn Yến Hà Phan kèm theo bài viết "Ngày XưaTui Đi Học" với lời nhắn: "Trân trọng giới thiệu bài viết của một thần dân Nông Lâm Súc Bảo Lộc chính cống nhưng tạm thời chưa xưng tên thật, xin Trang Nhà nlsbaoloc.net ghi tên là HDL CN71."
       Trang Nhà hoàn toàn mù mờ và đặt nghi vấn: "Yến Hà Phan và HDL tuy hai mà một chăng?" Thôi thì xin cảm ơn cả hai và trân trọng giới thiệu bài viết ghi lại kỷ niệm thời học trò của một thời xa xưa, thời của chúng ta ở thế kỷ trước. Rất mong trong tương lai được đón nhận thêm sự đóng góp của quý bạn nhằm vun bồi trang nhà chung của tập thể NLS Bảo Lộc. (Trang Nhà)

Ngày Xưa Tui Đi Học

Năm lên 4 tuổi tui được ông Nội đưa đi học ngày đầu tiên trong đời vì ba tui thì là lính nên sáng sớm đã phải đạp xe vô phi-trường, má tui thì còn phải trông nom một đàn em nhỏ ở nhà. Con đường từ nhà tui đến trường ngày đó lẽ dỉ nhiên là không có tình tự thơ mộng như trong chuyện của nhà văn nổi tiếng Thanh Tịnh ngày nào, chỉ có cái cảnh một thằng nhóc con một tay xách cái cặp da màu đen có dán. Không, đúng ra là có in lên vài cái hình xanh đỏ chim cò, máy bay, con gái tóc dài hay ác quỷ nhe răng. Có còn nhớ không? Mấy cái hình mà anh chị em mình nhúng vô nước, nhẹ tay gở ra rồi dán lên sách lên cặp táp đó.

Một tay xách cặp một tay với cái bình mực hình dạng giống như trái địa-cầu có cái nắp và cái khoen ở trên tui lần mò sau lưng ông Nội dọc theo con đường rày xe lửa xuyên qua cái rừng tre rậm mà sau này khi lớn lên thêm một chút tui thường ra đó chặt về hun khói cho vàng làm cần câu cá mập, cá mập ở Biên Hòa? Ờ thì mấy con cá có cái mông bự bự đó mà. Mấy thằng tui kêu như vậy, có lẽ tui bị ám ảnh bởi cái hình dạng của con cá từ thuở ngàn xưa năm cũ ấy. Vừa ngó theo ông vừa phải để mắt lạng qua trái phải tránh những cái đống gì vàng vàng nâu nâu còn đang bốc hơi. Lại còn phải lo đuổi mấy con chó vừa ăn sáng xong tính chùi miệng trên cái quần xà lỏn có sọc xanh đỏ của tui.

Ngày đó tui không có khóc, cũng chẳng phải tui ngon lành gì, chỉ là vì nhờ ông Nội tui ngồi chồm hổm đọc báo ở ngay trước lớp chờ đến giờ ra chơi mang đến cho tui cái bánh bò màu trắng hoặc xanh, đỏ cùng một vài hớp nước xá xị hiệu con nai.
 
Kêu là trường cho oai dũng đời ta chứ đó chỉ là một cái trường làng, một cái chái nhỏ cột tre mái tranh cất dựa theo bên hông nhà ông thầy giáo không có tường vách cửa nẻo chi hết với 3 dảy bàn cùng băng ghế làm bằng gổ không cần bào láng cho nó có cái vẻ thiên-nhiên mộc mạc, có bữa nào xui thì bị mấy cây dầm đâm thủng đít về nhà còn bị má đánh về cái tội làm rách cái quần xà lỏn chiến. Lỗi tại tui đặt mông xuống quá mạnh hay là quáy mông qua lại không chịu ngồi yên mà học, má tui kết án một cách có “cơ sở” và khoa -học tự-nhiên. Má có biết hông bây giờ có biết bao nhiêu ngưòi cũng có tội như thế mà lại được khen. Oh, well! thời thế đổi thay, thế sự có bao giờ giống nhau đâu?
 
Bước qua khỏi cái hàng rào dâm bụt với những bông hoa đỏ chét thì tui giựt mình núp liền ngay sau lưng ông Nội. Lần đầu tiên trong 4 năm dương-thế tui thây cảnh địa-ngục đang "you tube" trên cõi trần.
 
Cái ông thầy giáo này tên là Chín, có nghĩa như con số 9, có thể ổng hay là vợ của ổng thứ chín trong gia- đình và có lẽ vì bị ám ảnh bởi con số hên chín nút này nên ổng sắp xếp trình bày cái trường Thầy Chín của ổng một cách ngăn nắp, sống động như chín từng địa-ngục của Diêm Vương một cách thật là hoàn mỹ của một người có học mà còn có năng-khiếu tuyệt vời về nghệ-thuật tạo hình, tạo dáng luôn cả tạo cảnh. Một producer trứ danh đi trước thời đại. Tiếc là ổng hổng được qua Hollywood.

Ngay giữa cái sân lót gạch tàu màu hun hun đỏ có thêm tí rong rêu xanh xanh chạy viền cho đủ bộ là 2 tên quỉ sứ nho nhỏ, mặt hơi đỏ đỏ, ốm yếu tong teo như tui, mặt mày méo mó với hai hàng mủi dải lòng thòng, xanh lè, co lên thụt xuống, chun ra chun vô qua 4 cái lổ mủi y hệt như là 4 con rắn nhỏ đang ngoằn ngoèo uốn lượn trước cửa hang đang bị bắt quì gối trên mấy cái vỏ mít đã ngả màu vàng nâu, hai tay giang ra 2 bên như 2 con quỉ dữ sắp vồ một bà mập ú thân-thể trần truồng bị đì xuống địa-ngục để đền tội ác cho cái tội hay lấy thịt đè người ăn hiếp chồng hoặc là tội cho mượn nợ theo cái lối mà mấy ông già thường hay gọi là xăng xít đít đui gì đó lúc còn phục-phịch qua lại ở chợ Biên Hòa mà tui có dịp thấy trong hình vẽ ở một cái chùa nào đó.

Chỉ có hơi khác một chút là ở mỗi cổ tay của 2 thằng này có treo tòn ten một cái lon sửa bò đầy nước đang lắc lư nghiêng ngã mà sau này khi đến phiên tui được cái danh-dự thay chỗ cho tụi nó tui mới biết được cái thông-minh sáng suốt vượt bực của thầy Chín. Thằng nào mỏi tay, hạ xuống làm nước đổ ra ngoài thì lại phải tiếp tục đóng vai quỉ sứ trở lại ngay từ đầu, 2 viên gạch thẻ của ông Khôi Vũ chẳng thấm thía vào đâu.

Mặc dù là đang teo dế núp sau lưng ông Nội nhưng con mắt nhà nghề bẩm sinh của tui cũng đang nhận thấy con quỉ bên tay mặt ngoài cái chuyện đang ráng giữ thăng bằng 2 cánh tay cho nước khỏi sánh ra ngoài lẫn việc bận rộn hít ra hít vô 2 dòng nước mùi càng lúc càng lỏng càng dài nó còn đang cố phình phình ưởn uởn éo éo cái bụng có mấy sợi gân xanh tím ngang dọc để cố giữ cho cái quần xà lỏn màu cứt ngựa của nó khỏi tuột xuống. Còn cảnh nào hỉ nộ ái ố hơn đây.
 
 Có lẽ quá tội nghiệp cho cái thằng quỉ nhỏ ông Nội tui bước tới lấy 2 tay kéo cái quần của nó lên rồi còn móc cái lưng quần của nó lên trên cái cục rún lòi của nó. Giòng máu ân cần nghĩa-hiệp tới bến của dòng họ Hoàng đã có từ thuở xa xưa.

Càng tới gần cái chái nhà thì những tiếng chát chát vang lên hòa theo những tiếng rú thét khóc lóc than van như tiếng rên rỉ từ âm cung vọng về. Cái cảnh địa-ngục của thầy Chín giờ đã có thêm phần âm-thanh loại xịn với "volume" đang được mở lớn ở mức tận cùng.

Ông thầy đầu đời của tui đang làm nhiệm-vụ ‘thương cho roi cho giọt “của một bực gia-sư hiền lành khả kính một cách tận tâm vì trong cái đám đệ tử ngày đó sau này có thằng đi lính lên tới Trung tá lúc mới có hai mươi mấy tuổi, lại có thêm vài ông bác sĩ, luật sư, không kể một thằng xa nhà đi lang thang là tui.
 
Tuy chỉ có học ở trường Thầy Chín độ hơn một năm mà có lẽ nhờ cái bản tính láu cá trời cho cái thằng tui đã thu-thập được nhiều chiêu tuyệt kỹ mà trên quãng đường đời đầy chông gai trắc trở sau này đã giúp tui sống còn.
 
Ngoài cái chuyện tập đọc, tập viết cùng tập làm 4 phép tính cộng trừ nhân chia tui lại còn được thầy Chín trui lèn huấn-luyện để biết thế nào là đớn đau khổ sở qua những hình phạt độc-đáo của ổng để rồi sau này nhớ lại mà ngậm ngùi thương nhớ, mến bạn thương thầy.

Cũng như các nhà giáo thời đó, ổng cũng có một cái roi mây dài cở một thước đen xì láng bóng vì đã được bào láng qua bao cái mông của lũ học trò trai gái. Thầy Chín là một nhà cordinator đại-tài, lúc nào ổng cũng nghĩ đến chuyện sắp đặt, thu xếp sao cho nó thiệt là phê, là đúng điệu dân chơi mà lại ít tốn công của cùng cái sức lực không có bao nhiêu của ổng. Ồng được miễn đi lính vì thiếu kí lô nhưng theo tui nghĩ ổng có một cái đầu quá cở thợ mộc, từ cách dạy học cho đến hình phạt lũ  học trò của ổng đều không giống ai.

Lúc nào ổng cũng đánh 2 đứa cùng một lượt mà ổng gọi là “Nhất roi nhị mếu". Đứa nào phạm tội chi ổng không quất liền mà chỉ ghi tên lên bảng, đợi cho có thêm một tên hay một con nữa thì sư-phụ liền bắt 2 đứa nằm ngay xuống cái nền gạch lúc nào cũng ẩm ướt với bao thứ nước thảy ra của lũ học trò. Hai đứa nằm sát bên, đâu mặt lại với nhau thế rồi một roi hạ xuống, 2 cái mông hẩy lên một lượt kèm theo tiếng khóc hòa âm. Lúc nào mà có 1 cặp trai gái thì âm thanh trầm bổng du-dương hết chỗ nói. Tui đã biết đớn đau khổ ải khi nhìn con gái mà chảy nước mắt từ dạo ấy. Nhìn con gái khóc tui cũng đã phải khóc theo, có khi còn khóc lớn hơn nữa là khác.

Bị cái hình phạt này nhiều lần thì tự-nhiên tui khám phá ra 1 điều lý thú, là nếu mình nằm phía trong sát với chân ổng thì ít đau hơn, có khi cây roi lại chẳng trúng mông, chỉ cần giả bộ hẩy mông rồi rú lên cho đúng bài bản là xong. Chính vì bao giờ cũng hăng hái tiến lên nằm xuống dơ mông lên trước mà thầy Chín thường khen tui là người can-đãm nhất lớp. Sau này lên trung-học tui giỏi môn Vật-lý có thể là nhờ vào đó.

Ông thầy Chín còn là ông thầy độc nhất mà tui biết, áp-dụng lối thực-hành "team work" để dạy tập đánh vần.
 
Bốn đứa chia ra làm 2 cặp, đứng sẵn sàng hai bên tám bảng. Khì thầy Chín la lên:

-Trái! Tui

Thì 2 đứa bên trái phải thay phiên nhau viết lên bảng chữ TUI mỗi đứa một chữ T, U, I cho thiệt lẹ.
 
Kế đó ổng la lên:

-  Mặt! Ngu! thì 2 tên bên kia cũng phải làm y như thế.

Có khi ổng kêu 2, 3 lần cùng một bên liên-tục nên lúc nào cũng phải ở tư thế SẮP SẴN của hướng-đạo nếu không thi sẽ có tên trên bảng phong-thần để chờ tới giờ mếu.

Nhiều năm sau khi lớn lên tui lúc nào cũng rất cảm-phục và vị nể ông thầy trường làng thông-minh này. Tui đã có về thăm lại chốn xưa, trường cũ đó một lần, thầy Chín đã mất từ lâu, cái chái nhà giờ đã là một căn phố cao như cái hộp quẹt dựng đứng nhưng cái sân gạch tàu vẫn còn đó. Tự dưng niềm cảm xúc dâng lên, hai đầu gối rung rẩy tui muốn quỳ gối dang tay một lần nữa. Trong cuộc đời dài hẳn đã có bao lần ta muốn làm lại ngay từ đầu. Cái thuở ban đầu đơn sơ ấy.  Hết rồi.
 
HDL (CN71)

Cùng Tác Giả / Đề Tài