Nghe nhà Đức có tin vui, mở mạng ra xem thấy có thiệp mời trong lòng nôn nóng mong sao cho tới ngày gặp bạn. Càng nôn nóng thời gian duờng như càng chậm lại. Chờ mãi rồi ngày ấy cũng đến, thông tin đầu tiên là Ánh đã lên đường nhưng còn ghé ở Madagui, cho tới trưa vẫn còn lang thang ở vùng Suối Tiên với Khánh, mãi đến chiều mới gặp ở nhà Đinh Công Hội có cả Trần Ngọc Hồ. Sau khi nghe thông tin “Nó sắp tiêu vì bị tiểu đuờng”, tâm trạng hoang mang vội chạy ngay đến nhà Hội ấy vậy mà khi gặp hắn cái ấn tuợng đầu tiên là một lão già chậm chạp buớc chân ngắn đờ đẫn chạy ra tay bắt mặt mừng, nhưng sao lạ là anh chàng lại đang trong tư thế quấn áo chỉnh tề cổ đeo cái cà vạt màu xanh lá cây rất đẹp nó giống như màu của chiếc bảng tên Thuỷ lâm ngày nào. Hỏi ra mới biết đây là món quà của Huỳnh Hoàng Ánh chủ một shop thời trang ở Cần Thơ mới tặng lại còn bị Khánh bắt đeo vào để chụp hình, thế là anh chàng để luôn vậy tiếp khách cho oai…?
 
Cái cà vạt Hội mang trên cổ cũng bình dị như bao nhiêu cái cà vạt khác mà một nguời đàn ông đứng tuổi mang trên áo, rất đỗi bình thuờng, nhưng sao khi nhìn thấy Hội mang cộng với lời giới thiệu của Ánh là kỳ này sẽ tặng cho bạn bè cả lớp làm món quà trang sức nhân dịp dự đám cuới con gái của một đồng môn Thủy lâm làm mình chợt liên tuởng đến một điều thú vị. Không biết giả thử nếu bọn Công thôn gặp nhau cũng làm một cái cà vạt màu cam, hay bọn Canh nông mang cà vạt màu vàng thì sẽ như thế nào nhỉ? Có lẽ họ sẽ phải chọn màu áo cho phù hợp, như thế thì quả là phiền phức.
 
Cái độc chiêu của  anh chàng lớp Truởng TL 7275 là mang tặng cho mỗi nguời một cái màu xanh thì bất kể áo màu gì cũng đều hợp cả, dù trong hoàn cảnh nào cái màu xanh của lá rừng đã thấm đậm vào trong máu của những con nguời từng học Thủy lâm. Cho dù khi tuổi đã xế chiều, tóc đã hoa râm, da đã sạm màu sương gió, sức khỏe đã bị bào mòn … thì đâu đó vẫn còn những mãng xanh lãng mạng.
 
Cái cà vạt màu xanh lại cũng làm mình liên tưởng đến những cánh rừng đại ngàn năm xưa đã biến mất nhường chỗ cho những đô thị ồn ào náo nhiệt, để rồi những cánh rừng chỉ còn lại trong tiềm thức. Trong nổi nhớ miên man về những buổi chiều tựa cửa nhìn lên những rặng núi xa xa mà nghe như tiếng lá lao xao khi cơn gió thoảng, hay tiếng thác reo của những ngày lội suối băng rừng còn văng vẳng đâu đây của dư âm một thời xa vắng. Nhớ truờng nhớ bạn, nhớ bài giảng trên lớp, nhờ vườn cây thuỷ lâm, nhớ cành phong lan, nhớ thanh củi đốt lửa đêm suơng căng bạt ngủ giữa rừng giữa cái tĩnh mịch của không xanh vô tận. 
 
Nhớ về những kỷ niệm của một thời còn sống dưới tán rừng xanh. Những ngày tháng của thưở hồng hoang, chim kêu vuợn hú. Con cọp già nhìn vào trong lều nơi có mấy con nguời nằm ngủ say sau một ngày băng rừng lội suối bằng ánh mắt thèm thuồng vì từ lâu đã không còn săn đuợc mồi nhưng lại không đủ can đảm để nhảy qua đống lửa lớn truớc cửa lều nên đành ngồi chờ cho đến khi trời sáng ôm cái bụng rỗng lẩn vào rừng khi trong lều có tiếng động của nguời dậy sớm. Đám bạn trẻ sau giấc ngủ say cựa mình thức giấc nghe bên cạnh cảm giác lành lạnh của con rắn hổ mang nửa đêm chui vào cùng ngủ với nguời để tìm hơi ấm giữa trời đông! Biết là rắn nằm cạnh nên nằm im không dám cựa mình, khẽ gọi bạn bảo rằng trong chăn có rắn, bạn thấy thế nhẹ nhàng kéo chăn cho khí lạnh ùa vào, lạnh run nhưng vẫn im thin thít không dám mảy may có một cử động. Đến khi con rắn thấy lạnh và có tiếng động ở bên cạnh, nhẹ nhàng rút lui truờn ra khỏi lều  khi chỉ còn cái đuôi thì cả bọn vùng dậy xách cây đuổi theo may ra có nồi cháo rắn làm bữa điểm tâm. Sợ mất mật, lạnh toát chân tay, vừa thoát khỏi tử thần trong gang tấc ấy vậy mà lại vui vì thêm một kỷ niệm với rừng.
 
Và rồi những suy nghĩ miên man về rừng bị đứt đoạn khi Ánh trao cho mình gói quà chiếc cà vạt màu xanh lá. Ánh, chàng lớp trưởng xưa nay vẫn thế, thật chu đáo, từng gói quà xinh xắn, tuy nhỏ nhưng được trao tận tay các bạn với một nghi thức thật trân trọng mới thấy rằng câu nói ngàn xưa “của cho không bằng cách cho” vẫn luôn đúng. Nhìn Ánh trao quà cho các bạn, nhìn bạn bè thắt cà vạt cho nhau mới thấy cái tình cảm Thuỷ lâm vẫn xanh vẫn tươi như màu lá, vẫn nồng nàn đầm ấm tình đồng môn như thuở còn đến lớp.
 
Rồi hôm nay trước giờ đám cưới mình khoác vào chiếc cà vạt màu xanh, Những kỷ niệm với rừng chiều qua đứt quảng lại tiếp tục hiện về. Những kỷ niệm cứ mỗi ngày một thêm tích lũy dần như một vết xăm trên ngực mà thời gian không thể xóa nhòa. Quá khứ và hiện tại trộn lẫn vào nhau trong một không gian cùng hiện về làm trái tim mình thổn thức. Đưa tay lên ngực tìm lại dấu vết của kỷ niệm xưa chợt thấy mình đang nắm lấy chiếc cà vạt màu xanh lại miên man chợt nghỉ. Nguời ta dành cả cuộc đời chiến đấu, để đến cuối đời trên ngực lấp lánh huy chuơng, còn chúng ta những con nguời trót mang cái hoài bão Thủy lâm, dẫu cuộc đời mỗi người nhiều ngõ rẽ thế nhưng cuối cùng trên ngực vẫn còn một mảng màu xanh, hay nói nôm na là chúng ta vẫn còn nguyên đó màu cờ sắc áo. 
 
Dẫu cho thế giới này có muôn màu muôn vẻ, nhưng màu xanh của núi rừng vẫn tồn tại trong con tim chúng ta, giữa ngực chúng ta mà không một tấm huy chuơng nào có thể thay thế.
 
Nguyễn Ngọc Quang, TL72-75
Cùng Tác Giả / Đề Tài