alt
Thuở nhỏ Má tôi thường khen tôi là một đứa trẻ khôn, vì trong gia đình, Má tôi là một bà mẹ đơn thân phải bôn ba kiếm tiền để nuôi các con, nên tôi lúc ấy dù chỉ là một đứa học trò cấp 1 mà đã phải chăm lo cho em kém tôi 4 tuổi. Mỗi ngày, khi chuông đổ tan trường, trong cái dãy hàng đôi thẳng tắp của lớp tôi có kèm thêm một con bé xíu. Hàng tháng Má tôi đưa cho tôi tiền học phí của 2 chị em, vì chúng tôi học trường tư của Maseur nên học phí hơi cao, đó là một món tiền khá to đối với một đứa trẻ, vậy mà tôi luôn hoàn thành nhiệm vụ.

Lớn lên, tôi được khen là một cô học trò giỏi, bởi vì tôi đã đậu hạng Bình bằng Tú Tài 2. Đến khi lập gia đình, tôi cũng được khen là sáng suốt khi chọn được người chồng hiền hậu giỏi giang, và nhất là anh đối xử với tôi thật quá tuyệt vời. Anh đã mang đến cho tôi một tình yêu thánh thiện, chúng tôi đã hát cùng nhau những bài tình ca không chỉ là “I love you” mà còn là “I need you” nữa. Đó là những ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi, hơn nửa đời người sống trong vòng tay êm đềm của gia đình, một cuộc sống không có sóng gió cho đến một ngày...

Chồng tôi đã vĩnh viễn ra đi sau một cơn bạo bệnh. Tôi đã ngơ ngác vào đời với tuổi đời tuy đã lớn mà kinh nghiệm về cuộc đời thì quá là non nớt. Tôi đã bị quay cuồng với cơn sóng gió mà trước đây tôi chưa từng đối mặt. Tôi bắt đầu nhận thấy những gì xảy ra trước đây đã suôn sẻ và tốt đẹp biết bao khiến cho tôi cứ nghĩ là mình khôn lắm! Khi thấy một đứa trẻ con nhà nghèo phải đi lang thang kiếm sống thì tôi thấy việc chăm em và đóng học phí hồi cấp 1 có nghĩa gì đâu? Và, nếu không có ông anh là giáo sư dạy kèm cho tôi mỗi ngày thì liệu với trí thông minh của mình tôi có đỗ đạt đến thứ hạng ấy không?

Còn đến cái việc chọn chồng thì quả là do duyên số chứ chẳng phải khôn hay dại. Dù Thượng Đế chẳng ban cho tôi được hạnh phúc lâu dài thì tôi vẫn cảm tạ Ngài, vì Ngài đã cho những ngày đau khổ của tôi rút ngắn lại. Ngài đã chẳng rất công bình đó sao?

Đến lúc này thì phải vận dụng cái khôn của mình để mà tồn tại thôi! Nhưng khó một nỗi là khôn sao mà vẫn giữ được cuộc sống lương thiện trong một xã hội phức tạp như vậy. Tôi đã không hùa theo với một số bạn vì ham danh lợi mà phải bán mình theo xu thế chính trị giả dối, rồi tôi rời công việc chuyên môn đã dầy công theo học bao nhiêu năm để đi làm một nghề lao động chân tay. Bạn tôi, số theo thời cũng đạt được ý nguyện với danh vọng và giàu có. Đôi lúc tôi đã tự hỏi là mình khôn hay dại? Lại có nhiều lúc tôi từ chối những cơ hội kiếm tiền mà phải làm điều trái với lương tâm, tôi lại trăn trở là mình đã dại hay khôn?

Nhưng dòng đời cứ êm ả trôi, Thượng Đế đã ban cho mẹ con tôi một cuộc sống bình yên, thân tâm thanh thản. Đôi khi, kiểm nghiệm đời mình, chiêm nghiệm cuộc đời của một số người xung quanh, tôi bỗng hoài nghi sự khôn dại của con người. 

Minh Tâm
USA, November 2013