alt
 

Ngày… tháng… năm…

Thế là cuối cùng mình cũng đặt chân tới Việt Nam, một đất nước mà mình chỉ nghe nói tới hồi còn nhỏ, chỉ biết tới qua các cuộc biểu tình chống chiến tranh, và thỉnh thoảng qua những chiếc quan tài phủ cờ diễu hành chầm chậm ngang qua quảng trường trung tâm.

Việt Nam là một xứ sở tuyệt đẹp và kỳ lạ.  Các ngôi nhà xây không theo một tiêu chuẩn nào hết.  Tất cả dân chúng đều đổ ra ngoài đường, không biết để làm gì, cả ban ngày lẫn ban đêm.  Họ rất thích ngồi xổm.  Đàn ông thường thì bận rộn trong các quán nhậu, còn phụ nữ luôn luôn mặc quần áo ngủ ở ngoài đường, thỉnh thoảng cũng thấy có người mặc áo dài, một loại trang phục truyền thống, rất kín kẽ từ cổ tới chân, nhưng lại có một khoảng hở chết người ở hai bên sườn, nhìn vào cái mảng thịt trăng trắng đó mình chỉ muốn phát điên lên…

Ngày… tháng… năm…

Cái khách sạn mà Mr. Quý dàn xếp cho mình tới ở trọ mặc dù gần ngay trung tâm Sài Gòn nhưng hết sức nhỏ bé và khá bất tiện.  Nó giống một cái chuồng nuôi chim Cút hơn là một hotel.  Không hề có thang máy mặc dù mình ở tận lầu bốn.  Cầu thang bộ thì nhỏ hẹp, thiếu ánh sáng và lúc nào cũng có nước, không biết ở đâu ra.  Vòi nước tắm thì không đáng để đặt niềm tin vào, lúc mạnh lúc yếu, không theo một thời khóa biểu nào cả.  Lại còn nghe nói mấy tháng trước, hệ thống nước nóng bị chập điện sao đó, khiến cho một khách trọ tử vong trong lúc đang khoan khoái tắm.  Bồi phòng thì chỉ dọn phòng qua quýt, trong khi đó lại rất tận tâm trong việc bí mật lục soát va li của mình.  Nhưng rồi chắc chắn họ sẽ hiểu ra việc làm của họ là vô ích, bởi vì mình đâu có cái gì tạm gọi là quý giá đâu để mất.

Nói chung là mình rất hài lòng với chỗ ở hiện tại, ít ra nó cũng còn hơn mấy cái gầm cầu ở Mỹ hoặc mấy cái bìa rừng mà thỉnh thoảng mình vẫn phải ngủ trong đó trong khi chờ đợi bọn cảnh sát hoàn tất đợt thu gom những người vô gia cư, vô nghề nghiệp…

Ngày… tháng… năm…

Hôm nay là ngày đầu tiên đứng lớp của mình tại ngôi trường do Mr. Quý làm hiệu trưởng.  Trường mặc dù cũ kỹ, xập xệ, nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, nhưng có cái tên khá kêu: International Language Insitution.  Tiền học phí  mặc dù khá cao nhưng học sinh tham dự rất đông, già có, trẻ có.  Đàn ông ăn mặc tươm tất như những công chức, còn phụ nữ có người mặc áo hai dây, nhưng ánh mắt của họ thì giống nhau:  Họ khao khát muốn làm chủ được tiếng Anh, một thứ ngôn ngữ thông dụng nhất hành tinh đang trở nên già cỗi và đầy ô nhiểm này.

Thú thật mình rất hồi hộp vì từ hồi cha sinh mẹ đẻ ra tới giờ mình có đi dạy học đâu mà biết phải dạy như thế nào. Được cái Mr. Quý có tư tưởng rất thoáng.  Ông ta chỉ cần mỗi buổi lên lớp mình kể một câu chuyện về cuộc sống hàng ngày ở Mỹ, như một buổi đi ăn sáng hay một buổi lễ ở nhà thờ vào ngày chủ nhật chẳng hạn. Ông ta nói đó sẽ là những bài học sinh động hơn hẳn những lý thuyết trong các giáo trình dạy sinh ngữ chính thống. Đành là vậy nhưng mình vẫn thấy lo lo.  Chuyện ăn sáng thì mình đã bỏ thói quen này từ lâu lắm rồi.  Đứng cầm cái bảng xin tiền "work for food" cả nửa ngày mới được vài đô-la, đủ mua cái bánh cheeseburger cầm cự cho tới bữa ăn tối, biết kể cho học sinh nghe thế nào bây giờ?  Còn nhà thờ thì đã tẩy chay mình từ hồi nào rồi.  Ông mục sư không muốn thấy cảnh mình vào nhà thờ thì các bà, các cô, những con chiên ngoan đạo của Chúa, cứ khư khư ôm chặt túi xách vào bụng, quên cả việc đọc kinh thờ phượng Chúa.

Chắc mình phải kể bịa ra thôi, bởi vì Mr. Quý đã mấy lần nghiêm khắc cảnh cáo mình: "Nếu ông mà lộ ra chuyện ông là dân homeless thì tôi sẽ tống cổ ông về Mỹ ngay tức khắc…."

Ngày… tháng… năm…

Phải công nhận cái đầu của Mr. Quý được cấu tạo bởi những chất liệu lưu manh đặc biệt.  Từ cái đầu hơi to quá khổ và lổm chỗm những vết sẹo đó, Mr. Quý luôn luôn rút ra được những sự nhận xét hết sức chính xác và những kế hoạch táo bạo, xảo trá nhưng lại đầy thành công.

Càng dạy học mình càng thấy lời Mr. Quý là chính xác. Trong khi các giảng viên người Việt, hầu hết đều có bằng tiến sĩ, tốt nghiệp đại học sư phạm khoa ngoại ngữ, lên lớp đứng say sưa giảng bài, thì ở dưới, học sinh người thì ngủ, người thì móc iphone ra check mail hay text.  Nhưng khi mình lên lớp, kể những chuyện mà mình có tầm hiểu biết rộng rãi, như chuyện ăn cắp trong siêu thị chẳng hạn, thì học sinh lại rất say mê, có người hì hục ghi những từ mới vào sổ tay như: "shoplifting, police report…", có người còn kêu lên: "yêu cầu cả lớp im lặng để nghe giáo sư Mỹ giảng bài…". Lại có cô gái xâm lông mày rất đậm, cứ ngồi há hốc mồm ra say sưa nghe thầy giảng, mà nói thật, nhìn lâu vào cái mồm đó mình chịu không nổi, cứ phải quay mặt vào bảng đen để nuốt nước miếng ừng ực…

Ngày… tháng… năm…

Hôm qua, gần cuối tiết học, Mr. Quý dẫn ba người khách lạ vào lớp (hai người da trắng, một người da đen), và giới thiệu cho cả lớp biết đây là thành phần Ban Giám Khảo, mới bay từ Úc và Mỹ sang, sẽ lo phần chấm thi giữa học kỳ.  Mình nhìn tay da đen thấy quen lắm, hình như có dạo hắn đứng nhận order ở  tiệm Mc Donald gần chỗ mình đây mà.

Chắc hắn cũng được Mr. Quý interview và tuyển dụng cùng một cách giống như mình thôi.

Mình nhớ  hôm đó, trời nắng chang chang, đứng xin mãi mới được mấy xu lẻ, thì Mr. Quý lái xe tới, kéo mình vào tiệm KFC ăn gà.  Mr. Quý hỏi: "ông có muốn chấm dứt cảnh đời ăn xin không?"  Mình gật. Mr. Quý nói: "tôi sẽ mua vé máy bay cho ông qua Việt Nam, tôi sẽ lo chỗ ngủ và ba bữa ăn hàng ngày, mỗi ngày tôi sẽ trả lương 10 đô-la tiêu vặt, ông chịu không?" Mình gật lia lịa. Mr. Quý nói: "Công việc của ông sẽ là như vầy, như vầy… ông làm không đúng tôi sẽ cho giang hồ tẩn ông một trận nên thân rồi đuổi ông về Mỹ, passport của ông tôi giữ, ông chịu không?" Mình chịu ngay. 

Thế là chấm dứt buổi phỏng vấn, Mr.Quý dẫn mình vào tiệm bán quần áo cũ Goodwill mua cho hai bộ đồ vest không đến nỗi cũ lắm, lâu quá không mặc vest mình quên cả cách thắt cà-vạt, Mr. Quý phải giúp mình. Sau đó mình được Mr. Quý đưa về nhà tắm rửa, hớt tóc, cạo râu, thật là dễ chịu và sảng khoái vô cùng.

Kể từ đó cho tới hôm ra máy bay, mình ở luôn nhà Mr. Quý. Mình ngủ ở ngoài garage thôi, bởi vì Mr.Quý không muốn mình vô nhà.  Được cái ăn uống rất no đủ, hôm nào cũng thịt gà, mình rất thích, nhưng mình chỉ quen ăn thịt thôi, mình ăn xương không được, trong khi Mr. Quý ăn cả xương. Xương cứng thế mà Mr. Quý nhai rôm rốp, những gì mà Mr.Quý nhè ra bàn là rất ít… Mình chịu thôi.

Ngày… tháng… năm…

Càng gần đến ngày Tết Việt Nam, đường phố Sài Gòn càng đông đúc, mặc dù mình đã quen với cách nhắm chặt mắt để băng qua đường nhưng lúc này vẫn cảm thấy sợ.  Trường học tạm thời đóng cửa.  Hôm liên hoan, Mr. Quý thưởng cho mình một can 4 lít rượu đế Gò Đen, còn dặn là không được uống ngoài đường, say sưa học sinh thấy sẽ bị mất job.

Tưởng gì, 4 lít mình uống vèo cái hết.  Thời giờ còn lại mình đi thăm người yêu của mình.  Nàng tên là Nguyễn Thị Dậu, tên Mỹ là Chicken Nguyên. Nàng làm tiếp viên cho một quán bia ôm ở khu phố Tây Phạm Ngũ Lão. Nàng rất beautiful và cũng rất yêu mình.  Nàng muốn hai đứa trở thành chồng vợ và sau đó mình bay về Mỹ, tiếp tục dạy học và làm bảo lãnh cho nàng qua Mỹ đoàn tụ.  Mình không biết phải trả lời sao.  Bay về Mỹ thì chỉ có nước tiếp tục bị gậy ra đường đứng, lấy gì ra mà bảo lãnh?  Còn gian dối với nàng thì điều này vượt quá lương tâm của mình.  Người ta có thể giàu hay nghèo, người ta có thể nhút nhát hay hung hiểm, người ta có thể ngoan đạo hoặc vô thần, nhưng người ta không bao giờ nên dối gạt người mình yêu.

Mà mình thì yêu Chicken Nguyên vô bờ bến… Anh yêu em nhiều lắm em có biết không hả Chicken?

Ngày… tháng… năm…

Rất lâu rồi mình không viết nhật ký.

Bao nhiêu là sóng gió, bao nhiêu là chuyện không may cứ dồn dập tới.  Sở Giáo Dục Đào Tạo đang trong quá trình kiểm tra văn bằng của những người nước ngoài đang giảng dạy tại Sài Gòn.  Mr. Quý suốt ngày bận rộn dẫn các đoàn kiểm tra đi ăn nhậu, nhưng coi mòi cũng không xong.  Ông ta đã bắt đầu nói bóng gió về việc mua vé máy bay một chiều cho mình trở về Mỹ. Mà mình không muốn rời Việt Nam chút nào cả.  Trái tim mình đã bị chôn chặt ở mảnh đất này rồi. Dù là dạo gần đây Chicken Nguyên đã phản bội mình đi cặp với người khác nhiều tiền hơn.  Tay này mình điều tra biết được hắn làm nghề cắt cỏ ở Denver, Colorado. Cứ sáu tháng trời tuyết là hắn bay về Sài Gòn làm đủ các thứ nghề, hợp pháp hay không hợp pháp, miễn là có tiền, để vừa có thu nhập vừa được ăn chơi thoải mái trên thân xác của những phụ nữ không may, vì miếng ăn đã phải ngụp lặn ở cái phố Tây nhớp nhúa này.

Mình sẽ mặc kệ nó nếu nó đừng cặp với Chicken Nguyên. Mình sẽ mặc kệ nó nếu nó đừng kéo nàng ra khỏi trái tim nhàu nát của mình.

Mình sẽ không chịu thua.  Mình sẽ ở lại đây, sẽ làm bất cứ việc gì ra tiền để níu kéo lại tình yêu đầu đời của mình. Kể ra cũng cay đắng khi mình gần năm mươi tuổi rồi mới có người yêu.  Biết làm sao được khi mình vừa mới lớn đã phải trải qua hơn hai mươi năm sống trong nhà tù về tội đánh trọng thương một thằng cảnh sát xấc láo. Sau đó là những ngày tháng nhục nhằn sống vô gia cư, vô nghề nghiệp. 

Phải, mình sẽ tìm cách mọi cách để ở lại, mình biết mình không thể nào sống xa cách Chicken Nguyên được nữa rồi.  Xin Chúa đoái thương người khốn khổ…

***

Lời người dịch:  Tập nhật ký dang dở viết bằng tiếng Mỹ này do ông bạn người viết thẩy cho đọc chơi.  Ông bạn vốn là người phụ trách điều tra về các tội phạm ma túy. Ông cho biết thêm tập nhật ký nhàu nát này thu được trong lần khám chỗ ở của một người nước ngoài có chân trong đường dây buôn bán thuốc lắc, chuyên cung cấp cho các vũ trường thuộc thành Hồ…/.

Dương Phú Lộc
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.