- Đi, đi, hai anh đi theo tui.

Ơ hơ! chiện gì kì vậy? Tui ngẩn ngơ nhìn bà chủ tiệm đút gọn cái điện thoại của tui vô túi quần đồ bộ, thản nhiên leo lên xe Honda.
 
- ĐM! Anh để tui kêu CA còng đầu mủ, làm ăn cái gì mà quái đản như thiệt.
 
Ông xe ôm mặt mày đỏ ké, run giọng gầm gừ bước nhanh ra giữa đường, đưa mắt ngó quanh. Tui lầm lì châm điếu thuốc, cố giữ nụ cười đang hé dần trên khóe miệng, thản nhiên nhìn hoạt cảnh trưa Hè đang diễn ra trước mắt. Một bà mập thù lù tròn căng, chễm chệ trên xe đang rồ máy tính dọt chạy, cùng một ông già cà khỏng cà kheo, xàng xê trước đầu xe cố sức chận lại làm tui liên tưởng đến một cuộc tử chiến giữa mãng xà và gấu cái. Mấy cục mỡ bụng của người đàn bà nhúc nhích theo độ rung của máy xe tạo ra cái dáng của một người... bốn vú.
 
Tui ngẩng mặt lên trời ngoác miệng cười toe.
 
Đang tính đi đến quán cà phê Cội Nguồn để gặp hai cô em Mỹ Chơn và Sương Trầm thì có tin nhắn trong điện thoại báo là đã hết tiền, tui bèn bảo ông xe ôm quen chở tui đi nạp thêm tiền. Lòng vòng vài phút, ông xe ôm dừng xe trước một cửa hàng tạp hóa nho nhỏ, có một cái đầu lăn quăn bù xù đang dính chặt vô cái ti vi.
 
- Chị nạp thêm dùm tui hai trăm ngàn.
 
Ông xe ôm chìa cái điện thoại của tui cho bà chủ tiệm, nói ngắn gọn. Mắt không rời màn hình đang chiếu một phim Tàu yêu nhau lâm ly bi đát già chát cuộc tình, bả chủ uể oải đứng lên mở tủ lấy ra một cái thẻ có màu xanh xanh, dùng móng tay cào cào cho mấy con số hiện ra, xong bấm bấm lia lịa trên cái phone. Nhìn mấy cái móng tay sơn màu đen bóng nhảy lên nhảy xuống, tự nhiên tui thấy hơi ngứa ngáy...
 
Thoắt cái đã xong, bà ta chìa cái phone ra:
 
- Hai trăm! (Có nghĩa là hai trăm ngàn).
 
- Chị kiểm tra lại coi có vô chưa. Ông xe ôm cẩn thận nhắc, cố gắng bảo vệ người về qua sông rộng, túi căng tiền đọng một cách nhiệt tình.
 
Lại một màn bấm bấm... nhảy nhảy liên tu.
 
- Uả, sao nó không vô ta. Bà chủ kêu ré lên, và lần này thì thật sự chăm chú ngó cái màn hình nhỏ xíu trên điện thoại của tui.
 
- Rõ ràng tui nạp vô rồi mà, chắc là điện thoại này cũ quá không nhận tín hiệu? Anh trả tiền cho tui rồi gọi hỏi tổng đài đi nha.
 
Tay mặt cầm phone, tay trái xoè ra, bà chủ đưa mắt nhìn ông xe ôm chờ đợi.
 
- Chị nói cái gì kì vậy? Thẻ nạp không vô sao bắt tui trả tiền?
 
Mãng xà vương ngẩng cao đầu, cái nón bảo hiểm lóe lên tia nắng lửa sẵn sàng chơi tới bến.
 
- Nếu chị nạp không được thì trả điện thoại lại cho tui đi kiếm chỗ khác, chớ sao bắt tui trả tiền? Ông xe ôm gầm gừ.
 
- Ai biết, máy của anh không nhận tín hiệu không phải lỗi của tui. Anh gọi tổng đài mà làm việc với họ. Sư tử cái rít lên một tràng dài làm tui thụt lùi một bước.
 
Cái bà này dzữ thiệt, hèn chi bốn vú... Tui nghĩ thầm, hơi sờ sợ nhưng không teo, chỉ hơi ngứa.
 
Hai người cứ cãi qua cãi lại, càng lúc càng lớn tiếng. Vài người xung quanh bắt đầu bu lại, đứng nghe ông xe ôm ra sức phân trần:
 
- Tui đưa phone nhờ bả nạp thêm tiền, bả nạp không được rồi giữ phone bắt tui trả tiền, mấy anh chị thấy kì hông?
 
Quơ quơ tấm thẻ cào điện thoại trước mặt, bà chủ cũng không chịu thua, nhảy đong đỏng:
 
- Có nạp rồi nè, nó hổng vô ai biết. Hứ!
 
Một ông bán giấy số đưa ý kiến, đặc sệt giọng người xứ Quảng:
 
- Không vô thì trả phone lại cho người ta, chị đang thu giữ tài sản của khách hàng trái phép.
 
- Ê! Cha biết gì mà xía vô hả? Bà chủ tiệm sừng sộ.
 
Nãy giờ im lặng theo dõi câu chuyện từ đầu, một ông già đang uống nước mía từ tốn lên tiếng:
 
- Đúng rồi chị Tư ơi, chị làm vậy là phạm pháp đó.
 
- Nhưng mà tấm thẻ của tui cào số rồi làm sao xài được nữa?
 
Ông già:
 
- Thì chị phải hỏi lại đại lý tính toán cho chị, chứ khách đây đâu có liên quan gì...
 
Thấy có đồng minh, ông bán vé số tới luôn:
 
- Cũng như chị đi đổ xăng bị cúp điện xăng hỏng vô, có ai giữ xe chị lại không?
 
Thấy đuối lý khi người xung quanh bắt đầu lên tiếng cho cái hành động quái dị của mình, nhảy tọt lên xe Honda bà chủ hất hàm ra lệnh:
 
- Mấy anh chạy theo tui tới đại lý!
 
Trời! Đã bị tịch thu điện thoại giờ còn bị bắt cóc cưỡng chế đi theo bả nữa. Nhưng mà biết làm sao hơn, hổng lẽ tui với ông xe ôm đè bả xuống thò tay vô túi quần của bả mà thu hồi tài sản? Mà chưa chắc ai đè ai... Chán ngán tình đời, tui vác cái bị lên vai, leo lên ngồi sau lưng bà chủ. Chưa kịp nối vòng tay lớn với cái thùng nước lèo thì bả la lên chói lọi:
 
- Anh lên xe của anh kia kìa, đừng có ôm tui.
 
Bà con ngã lăn ra cười làm tui mắc cỡ quá chừng.
 
Ông xe ôm nghe lời tui, lặng lẽ chở tui chạy theo bà ta về hướng trường Nguyễn Du rồi quẹo ra phía bờ sông. Trời trưa nắng đổ lửa, dọc hai bên đường nhà nhà, phố tiệm cửa đóng then cài chẳng thấy bóng ai. Vừa chạy ông ta vừa chửi thề:
 
- Mẹ, con bà nó! Ăn cái gì mà ngu quá hổng biết, đã cướp tài sản còn bắt cóc khách hàng... Tại anh hiền chứ điện thoại của tui là tui kêu công an lâu rồi.
 
Tui không nói gì nhưng hơi nhếch miệng cười. Tui không có hiền, nhưng tui đang thả xuôi dòng nước sông Đồng mà xem lục bình trôi về đâu. Có lẽ tui nghĩ như mình là điệp viên Văn Bình bí số Z28, đang bị bắt dẫn vô sào huyệt của địch thủ, ông có biết không? Từ từ rồi tính. Biết đâu sẽ có một người đẹp sexy hiện ra trong màn kế giúp tui đào thoát. Sau lưng ông xe ôm, tui âm thầm co giãn mấy cái ngón tay, cỡ cái mụ này chắc phải chơi ở đâu, chứ điểm huyệt hay đá đít thì nhằm nhò gì... Tui đắc ý mỉm cười theo chút gió mát bay đến từ bờ sông, như ôm chào người về từ nửa trăm năm.
 
Chẳng phải là người đẹp mông to ngực bự cẳng dài như tui hằng mong ước, mà là một anh chàng cỡ chừng bốn bó, xà lỏn ở trần khoe một cục tròn vo xề xệ nơi bụng, cổ đeo một sợi dây xích bằng vàng, gải gải cái đầu lăn quăn như con chó xù, mà tui đoán là ông chủ tiệm đại lý mạng Mobil. Uể oải kéo bung cánh cửa sắt ra, ổng đứng nghe cái bà bốn vú lẫn ông xe ôm phân trần, rồi... bấm bấm vô cái phone.
 
- Vô rồi nè! Tại chị bấm lộn số. Xin lỗi khách hàng đi... Anh ta la lên rồi đưa cái phone về phía mụ chủ.
 
Ha ha! Đã tời giờ dân chơi xuất thủ. Tui xàng qua một lúc hai bước, thò cửu trảo chộp gọn cái phone nhét vô túi quần nhảy lên yên xe. Ông xe ôm vô số rồ máy dọt xuống lề đường, gò người phóng như bay về hướng chợ, cười ha hả.
 
- Ha ha ha! Đ.M nó. Ông anh chịu chơi thiệt! Ha ha ha...
 
Quay lại phía sau cố kềm cái túi xách đang đong đưa qua lại, tui còn thấy "Cái bà nó" đang nhảy nhót la hét cào cấu "Anh chó xù", hai cái mông tưng tưng nghiến nghiến... Không biết nghe có kẽo kẹt như trưa Hè tiếng võng đưa hay không. 
 
Làm một hơi gần hết ly cà phê đá, ông xe ôm đặt ly xuống nheo mắt ngó cái xe Honda đang dựng dưới bóng cây bàng toét miệng cười khoái trá:
 
- Giờ tui mới biết tại sao hồi nãy khi tới đại lý anh móc cái bị lên cái đèn sau.
 
- Thì mình phải che cái bảng số xe lại chứ!
 
- Cho tiền con mẻ cũng không dám kêu công an. Cả phố lẫn thằng đại lý biết rõ bả bắt cóc hai thằng mình.
 
Tui chìa gói thuốc Salem ra mời ông xe ôm một điếu mà thầm vui với mấy tiếng "hai thằng mình ".
 
- Mủ đụng nhầm Sư phụ!
 
Ông xe ôm gật gù...
 
Hoàng Duy Liệu
Biên Hòa, trưa một ngày thứ tư tháng 3, 2014