alt
Chị Bùi Thị Lợi
Ông bà ta thường nói: “Năng nhặt chặt bị”. Tôi chịu khó chắt chiu dành dụm mãi rồi cũng đến lúc. Khi tổng kết sổ tiết kiệm thấy được kha khá, tôi quyết định mua vé tour đi Nhật 6 ngày. Tôi chọn tour lễ hội Hoa Anh Đào vào đầu tháng 4 của Công Ty du lịch Hoàn Mỹ.
 
Ngày xưa, khi còn học trên Bảo Lộc, năm nào trước khi về nghỉ lễ Tết, tôi cũng vòng lên Đà Lạt chơi vài ngày. Mục đích là ngắm những cây hoa anh đào nở rộ quanh bờ hồ Xuân Hương. Nhớ năm tôi mới vào học lớp đệ tam, trong lưu xá E tôi quen thân với chị Trương Thị Hoa - CN69 là người cùng quê Biên Hòa. Chị Hoa có bà con ở Đà Lạt nên rủ tôi lên chơi. Lần đầu tiên được nhìn thấy những cành hoa anh đào ẩn hiện sau màn sương mù, tôi có cảm giác như đi lạc vào xứ sở thần tiên. Loài hoa đa cánh mỏng ấy nếu tách riêng một đóa hoa thì cũng không có gì đặc sắc, nhưng thử ngắm nhìn từng chùm hoa nở dầy đặc trên cành, giữa bầu trời trong xanh, mát lạnh… ta mới cảm nhận được vẻ đẹp thanh cao tao nhã của loài hoa mà ở Việt Nam chỉ có ở trên vùng núi đồi cao nguyên Lâm Viên.
 
Tôi không nhớ từ bao giờ những cây hoa anh đào hiếm hoi quanh bờ hồ Xuân Hương Đà Lạt dần dần biến mất. Sau năm 75, hoa đào Nhật Tân Hà Nội ào ạt chuyển vào Sài Gòn mỗi độ xuân về. Thú thật tôi không thích những cành đào xa lạ ấy. Mỗi khi được nhìn thấy trên phim ảnh hay trong tranh phong cảnh nước Nhật với hoa Anh Đào, tôi lại nhớ Đà Lạt.
 
Năm 2005, tôi có dịp đến Washington DC. Được anh Nguyễn Hưng Thái - CN70 đưa đi tham quan Nhà Trắng, Tháp Bút Chì và Công Viên nơi có trồng 10.000 cây hoa anh đào của Nhật gửi tặng Mỹ làm quà bang giao, nhưng tiếc là tôi đến không đúng mùa hoa nở nên chỉ nhìn thấy những gốc cây già khẳng khiu. Tôi cũng có đến Seattle thăm cô bạn thân, nghe nói ở đây mùa xuân hoa anh đào nở đẹp không thua gì bên Nhật. nhưng cả 2 lần tôi đến Seatle đều vào mùa hè.
 
Rồi năm 2009, tôi đi tour Trung Quốc. Tôi có thấy vài gốc anh đào lẻ loi, rải rác dưới chân Vạn Lý Trường Thành. Quả thật là hoa đào Đà Lạt trong ký ức tuổi thơ của tôi quá nhỏ bé so với những gốc đào cổ thụ Trung Quốc. Cũng đẹp đấy, tôi tự nhủ, thôi thì đã được tận mắt nhìn thấy hoa anh đào rồi nhé. Thế nhưng năm tháng qua đi, thấy mình đã bước vào tuổi quá lục tuần, bỗng dưng tôi lại ước muốn đi Nhật một lần để được ngắm cảnh hoa đào nở rộ dưới chân núi Phú Sỹ. Cầu được, ước thấy, tôi đã toại nguyện.

Điểm đến đầu tiên của tour du lịch là phi trường Narita-Tokyo. Mặc dù hướng dẫn viên đã ân cần nhắc nhở là mùa này khắp nước Nhật đều có hoa anh đào, nhưng chúng tôi vẫn cứ xuýt xoa trầm trồ khi xe chạy qua những con đường mà hai bên lề hoa anh đào nở rộ nối tiếp nhau. Chúng tôi dừng chân ở tháp Tokyo. Từ tầng 1 của tháp với độ cao 150m nhìn xuống thành phố như một mô hình kiến trúc với nhiều khóm hoa anh đào chen chúc giữa những tòa nhà cao tầng, những con sông, những cây cầu. Giá như được lên đến đỉnh tháp với độ cao 339 mét nhìn xuống, tôi chắc chỉ còn thấy những mảng hoa che phủ cả thành phố.

Hôm sau, đến tham quan công viên Ueno. Là nơi hội tụ hơn 1,000 cây hoa anh đào. Thời tiết thật đẹp, không quá lạnh, thêm một chút nắng cho những cánh hoa đào lung linh khoe sắc. Chúng tôi chụp ảnh lưu niệm bên ngoài cung điện Hoàng Gia. Rồi ra bến tàu Odaiba, đi du thuyền để ngắm hoa đào nở rộ dọc theo bờ sông Sumida. Cảnh vật thật đẹp như tranh vẽ.

 

alt
 
Chiều tối về tới Kawaguchi-Nagoya. Nhận phòng ở khách sạn Wakamiro, mỗi người được cho mặc bộ áo Yukata là loại Kimono mùa hè truyền thống để đi dùng cơm tối, đó là một bữa dạ tiệc thật sự. Sau đó được thưởng thức phương pháp tắm cổ truyền Onsen là ngâm mình trong hồ nước nóng 42 độ. Nghe nói nước này lấy từ suối nước nóng Ôn Tuyền. Người Nhật tin rằng tắm nước suối này sẽ trẻ trung, khỏe mạnh. Riêng tôi được ngâm mình dưới làn nước ấm áp ấy, cảm thấy thật sảng khoái, bao nhiêu mệt nhọc tiêu tan.
 
Sáng hôm sau, đoàn khởi hành đi núi Phú Sỹ. Dọc đường tôi thấy nhiều vườn ươm trồng cây hoa anh đào bằng phương pháp chiết cành và giăng lưới kẽm ngang giữ cho cây xòe tán rộng chứ không vươn thẳng. Đúng là xứ sở hoa anh đào. Suốt một quảng đường dài hàng chục kí lô mét, tôi chợp mắt ngủ quên một lúc, thức dậy vẫn thấy hoa đào nối tiếp hoa đào.
 
Ngày hôm ấy nắng đẹp, thời tiết tốt nên xe chạy lên núi được đến trạm thứ 5 cao 2,020m. Nhìn thấy đỉnh núi xa xa, hai bên đường tuyết phủ trắng xóa. Tuyết ở đâu cũng vậy. Nhưng người Nhật tin rằng tuyết trên đỉnh núi Phú Sỹ khi tan ra, chảy xuống thành dòng suối mát lạnh, uống nước suối này sẽ khỏe mạnh sống lâu.
 
Buổi chiều, tham quan miệng núi lửa Owa Kudani bằng cáp treo. Núi lửa đã ngừng hoat động từ lâu nhưng vẫn còn những khe suối nước nóng tuôn trào. Người ta nói ăn một quả trứng gà luộc trong suối nước nóng này sẽ thọ thêm 7 năm.

 

alt
 
Điểm dừng chân kế tiếp là cố đô Kyoto. Ở đây có ngôi đền Kiyomizu được gọi là đền Thanh Thủy, ngôi đền bằng gỗ cao 13 m được lắp ghép mà không dùng một cây đinh, được hoàn thành vào năm 989, là đỉnh cao nghệ thuật kiến trúc cổ của Nhật Bản. Buổi chiều tham quan đền Kikakuji (Golden Pavillon), ngôi đền dát vàng có lịch sử lâu đời được Unessco công nhận là di sản văn hóa thế giới. Trên đỉnh ngôi đền có tượng con chim Hạc cũng bằng vàng sáng lắp lánh dưới ánh nắng chiều. Một chị bạn trong đoàn cứ nhất định nhờ cậu hướng dẫn viên chụp cho mình tấm ảnh, đứng dưới gốc cây hoa anh đào trước hồ nước, xa xa là ngôi đền mà phải chụp cho thấy con chim chị mới chịu, làm mọi người bật cười.
 
Tôi cũng được trải nghiệm một đoàn đường tàu điện cao tốc Shinkansen từ ga Kyoto đến Shinosaka với vận tốc 320 km/giờ. Thật lòng tôi rất muốn được đi thử tàu điện ngầm ở Nhật, nhưng ở Tokyo cũng như ở Kyoto tôi chỉ được đi trên mặt đất. Nghe nói đa số người dân Nhật đều dùng phương tiện giao thông bằng tàu điện ngầm mặc dù họ có xe hơi riêng. Vì vậy đường phố của họ rất thông thoáng. Tôi được xem trình diễn Kimono Show ở trung tâm dệt may Nishijin. Ở đây tôi chọn mua một con búp bê mặc áo Kimono với giá không rẻ. Vì ở nhà tôi đã có một con búp bê Nhật được cô bạn thân ở Seattle một lần đi Nhật thăm con gái du học mua tặng tôi cách nay 5 năm. Gặp dịp này tôi mua thêm một con búp bê để cho chúng có bạn với nhau.
 
Ngày cuối cùng ở Osaka. Trời mưa, nhưng cũng không ngăn được chúng tôi vào thăm lâu đài Hạc Trắng được xây dựng từ thế kỷ 18. Bây giờ được giữ làm viện bảo tàng, du khách được đi thang máy lên đến tầng cao nhất. Từ đó có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố Osaka ngập chìm trong biển hoa anh đào.
 
Thật thiếu sót nếu không kể đến một điểm tham quan rất đặc biệt trong thành phố Kobe. Đó là Viện Nghiên Cứu Giảm Thiểu Thiên Tai và Đổi Mới Con Người. Ở đó tôi được cho xem một đoạn phim ngắn tái hiện lại cảnh tượng kinh hoàng của trận động đất năm 1995 tại Kobe. Chỉ trong vòng vài giây, cả thành phố Kobe chỉ còn là đống đổ nát. Vậy mà chỉ vài năm sau đó, từ trong đống gạch vụn khổng lồ mọc lên một thành phố còn văn minh hiện đại hơn. Tôi thật hết sức ngưỡng mộ ý chí quật cường của dân tộc Nhật. Họ phải có tinh thần đoàn kết như thế nào mới làm nên được những kỳ tích vĩ đại như vậy.

 

alt
 

Trước khi từ giã nước Nhật, chúng tôi còn được thưởng thức món ăn đặc sản nổi tiếng là thịt bò Kobe Teppanyaki với phong cách phục vụ đặc biệt của nhà hàng rất ấn tượng. Ẩm thực Nhật Bản quả thật phong phú. Xã hội Nhật Bản văn minh hiện đại. Con người Nhật Bản kỷ luật trật tự… Và trên hết, hoa anh đào Nhật Bản đã lưu lại trong tôi những khoảnh khắc khó quên.

Tháng 4 năm 2015
Bùi Thị Lợi