Chắc các bạn hẳn còn nhớ cách nay chừng 2 năm, tui có viết một hồi ký ngắn: CUỘC ĐỜI "CHIẾN ĐẤU" CỦA TUI (chú ý, từ CHIẾN ĐẤU ở trong nháy nháy), nay tui xin bổ sung thêm một số mảnh vụn trong cuộc đời ô trọc lóc này, chẳng qua để góp vui cho các bạn và cũng để tự suy  gẫm đời mình. Mời các bạn xem nha.
 
NUÔI ONG TAY ÁO

Nhớ đâu vào năm 79, lúc mới xin ba má vợ cho... ra riêng. Lý do: vừa mới tậu được 1 ngôi nhà... cũ. Sau một thời gian cật lực nuôi heo (nhờ "Giời" nó ăn mau, chóng "nhớn") nên cũng dành dụm được vài khoẻn, cộng thêm mượn mấy anh chị, tổng cộng là 20 khoẻn  (2 cây vàng) để chồng cho... "khổ chủ". Mà nói khổ chủ cũng có phần đúng, vì ông này là quân nhân chế độ cũ, đi "học tập" về, vợ con nheo nhóc nên quyết định bán nhà để về quê cắm câu. Mà nghĩ thiệt tình, cái gì nó cũng có cái duyên của nó.
 
Số là sau khi xin phép ba má vợ cho ra riêng, tui đi tìm địa điểm cũng muốn lòi con mắt. Có nơi nghe nói bán nhà bèn vội chạy tới thì họ nói bán rồi chú ơi! Có nơi thấy ưng ý thì giá trên 9 tầng trời. Có nơi vừa túi tiền nhưng bước ra phía sau toàn là... âm binh (mã mồ) lổn nhổn khiến em sư tử nhà tui chạy mất dép vì cho là không hạp phong thuỷ! Cuối cùng, lúc gần đau khổ và tuyệt vọng - tui rất thích câu nói của vua Lia trong tác phẩm của Shakespeare: "khi người ta đau khổ đến cùng cực là lúc người ta cảm thấy sung sướng nhất!" Và chính lúc đó tui được 1 người bạn chỉ cho người cần bán nhà, chỉ cách nhà ba má vợ chừng 1km, mà ngay mặt tiền lộ 13 mới "ác" chứ! Vậy mà cứ chạy Đông chạy Tây, cuối cùng ở gần bên... đít.                                     
 
Khi tui tới nơi thì chủ nhà xác nhận đúng như... nguồn tin tui nghe nói và ra giá 70.000đ.
 
Mèn đét, nhà cấp mấy hổng biết mà vách ván cũ, mối mọt gặm lia chia. Tui nặn nặn, bóp bóp cái đầu tự kiểm tra vốn liếng thế nào, nhưng cảm thấy với không tới 70.000đ lúc đó tương đương 2 cây vàng! Quả con số rất lớn lúc đó (năm 1979). Tuy nhiên, với con mắt "chiến lược"  5 năm, tui thấy vị trí này tương lai đắc địa, có thể "mần ăn" được đây.
 
Vì vậy tối đó tui dìa mở "tâm lý chiến" với ba má vợ, với anh chị em, và "hứa" 5 năm ăn khế, ủa lộn, ăn vàng trả vàng đầy đủ! Hổng ngờ giọng "ẻo lả" của tui cũng có hiệu quả. Chỉ vài ngày mà tui "huy động vốn" được đủ 20 khoẻn. Mừng hết lớn, chạy u ra nhà khổ chủ chồng cái rụp để rinh căn nhà cũ (vì sợ họ đổi ý). Chủ nhà còn giao điều kiện là giấy tờ mua bán người mua tự lo. Mà có gì đâu, lúc đó mua bán chỉ có giấy tay, chả có sổ đỏ, sổ hồng  gì ráo. Hai bên cùng ký vào tờ giấy tập học trò nội dung mua bán rồi đem ra xã  chứng là xong, kèm theo chút xíu lệ phí trước bạ. Thôi thì cũ người, mới ta vậy. 
                                           
Sở dĩ tui kể dài dòng là muốn các bạn thấy rằng ở đời cái gì cũng có duyên số của nó. Tại sao tui đi tìm khắp chỗ không được, cuối cùng chọn 1 ngôi nhà gần chỗ gia đình vợ và gần trường NLS BD (cũ) mà trước năm 1975 tui chưa hề biết tới?

Ban đầu mới ra đây ở là xóm nhà còn thưa thớt. Chung quanh còn ruộng nhiều. Dọc theo lộ 13, từ ngã 3 An Sơn tới chợ Búng chỉ lác đác vài cái nhà. Khi đã an cư rồi, tui bắt đầu nghĩ tới lạc nghiệp.

Với mảnh đất chỉ chừng 300m2 (trong đó nhà chiếm hết 60m2) mà 2 vợ chồng bàn tính đủ thứ. Bả thì đòi sản xuất nông nghiệp. Trước mắt trồng mấy luống rau lang trước sân để... cải thiện bữa ăn. Bên hông phải nhà thì trồng 5 líp mía để bán mía ghim kiếm... thu nhập. Ngoài ra còn chuyển "hộ khẩu" 6 con heo đang nuôi dang dỡ ở nhà má vợ về địa chỉ mới để nuôi tiếp.
                                                                    
Tui chê bả tính toán... không hơn ngọn cỏ. Mình phải có cái nhìn "kinh tế Vĩ Mô" mới làm lớn được. Thế là tui hì hụi rinh dìa 1 chục gốc cây khô (mua lại của bạn bè) về chôn bên hông trái nhà để trồng tiêu. Vì lúc này phong trào trồng tiêu dữ lắm. Người người trồng tiêu, nhà nhà trồng tiêu... xuất khẩu. Nếu không có trụ gỗ làm nọc tiêu thì họ xây gạch. Còn dây tiêu giống thì chạy lên Bình Long, Lộc Ninh mua. Bao nhiêu cũng mua. Thậm chí đất đỏ bazan ở vùng cao cũng thuê xe tải chở về vùng bưng để trồng tiêu (vì tiêu hạp đất đỏ), bất chấp khí hậu, phong thổ có hạp hay không.
 
Tui thì có cái may là được ông bạn cho không tính tiền: "có 10 gốc tiêu mà bán mẹ gì, tui cắt 30 hom cho ông dìa trồng trừ hao. Một chầu nhậu thôi". Vậy là tui hí hửng mang 30 hom tiêu về làm lễ... hạ thổ.

Mặt khác, sau khi về ở một thời gian, tui cải tạo lại ngôi nhà. Phần giàn cây của mái nhà với ngói móc thì tạm sử dụng lại, còn vách ván chung quanh nhà bị mối mọt tui hạ xuống thay bằng tường gạch. Thế là có dư một đống ván cũ. Nhìn đống ván tui phát kiến ra ý tưởng mới: nuôi ong!

Số là thời gian này, phong trào nuôi ong cũng ì xèo như trồng tiêu. Sẵn có mớ ván cũ tui bèn nhờ ông thợ mộc trong xóm đóng cho được 35 cái thùng nuôi ong theo phương thức... học lóm. Nhớ lúc đó đâu có mạng Anh-tờ-nét, Gu - gồ như bây giờ. Chỉ "nghiên kíu" qua sách báo hoặc... học lóm  bạn bè.
 
Sau đó, qua sự điểm chỉ của bạn bè, tui tới tham quan cơ sở nuôi ong. Anh này là thầy giáo, cũng vì hoàn cảnh khó khăn thời bao cấp nên "cái khó ló cái khôn" mới bày ra việc nuôi ong.

Nhìn nhà xưởng của ảnh thấy mà mê. Trên 100 thùng ong đang cho mật và có cả máy ly tâm ép mật. Nhìn ảnh thao tác lấy tổ ong từ trong thùng 1 cách nhẹ nhàng với bầy ong và mật bám đầy làm tui thích mê. Sau một hồi thương lượng "tình cảm" ảnh nhượng lại 1 tổ về gây giống tăng đàn.

Tui hí hửng chở thùng ong về nhà. Sau khi nâng niu tìm chỗ đặt thùng ong xong, tui tuyên  bố: 
 
- Rồi đây tui làm giàu cho bà coi. Tiêu tui xuất khẩu, còn mật ong tui cũng... xuất khẩu luôn! hé hé! Tha hồ mà hốt bạc.

Bả nghe nói liếc tui bằng 1/2 con mắt:
 
- Để tui chống mắt coi ông làm giàu!
 
Thế rồi thời gian dần trôi, thắm thoát cũng được nửa năm. Từ thùng ong gốc, tui nhân thêm được 2 thùng mới. Ong bắt đầu làm tổ trên mành lưới và thấy có dấu hiệu có mật. Thích mê! Trong đầu tui lúc này vẽ toàn là viễn cảnh đẹp đẽ. Giống chuyện ngụ ngôn "cô gái và bình sữa của La Fontaine": từ rỗ trứng gà sẽ cho ra... con bò.
 
Nhưng theo như ông bà xưa có nói "mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên" quả đúng thiệt. Mặc dù cố gắng tưới nước thường xuyên mỗi ngày nhưng mấy gốc tiêu của tui coi bộ... theo ngày tháng tàn phai! Trong khi đó tổ ong ngày càng phát triển thấy mê. Tui quyết định chiết bớt 1 vĩ lưới của thùng gốc (ong đã bắt đầu làm tổ) sang thùng mới để tăng đàn. Thôi thì không được tiêu cũng được mật.
 
Thế rồi vào một buổi chiều nhạt nắng, tui đi làm về mở nắp thùng ong gốc ra thăm thì trời đất quỷ thần ơi, không còn thấy 1 em ong nào hết! Đáng lý ra giờ này nó phải... tung cánh ong tìm về tổ ấm chứ!                                                         
 
Tui qua nhà hàng xóm hỏi thăm thì họ nói lúc chiều thấy có bầy ong ở đâu bay vù vù rồi đậu đầy trên cây trứng cá ở sát lộ 13. Lát sau, đám trẻ nhỏ tới chọc phá  quá nên nó bỏ đi rồi.
 
Thiệt là:
 
Ông Sang mà nuôi con ong
Đến khi nó lớn nó dắt nhau đi
Ông Sang ngồi khóc tỉ ti,
Ong ơi, ong hỡi mầy đi đàng nào?
 
Tui tiếc ngẩn ngơ quay vào sân nhà, chỗ mấy thùng ong, mở nắp thăm thùng ong mới chiết sang. Lóng ngóng thế nào hay là tay tui rửa chưa sạch còn mùi thuốc thú y khiến đám ong hoảng loạn... đớp vào tay tui cả chục phát! Nhưng cũng may ong này chuyên lấy mật nên chích như kiến lửa cắn. Chỉ tổ sợ mất vía. Đúng là... nuôi ong tay áo!
 
Thế là sùng bố, ngày hôm sau tui quyết định cho 35 +1 thùng ong làm củi chụm bếp! 
 
Nhìn 36 thùng ong trở thành 1 đống củi to tướng, lòng tui đau khổ còn hơn... bịnh trĩ, trong lúc sau lưng nghe tiếng gấu mẹ vĩ đại:
 
- Đó, ông sáng mắt chưa! Trồng lang, trồng mía như tui còn có "ăn" hơn.
 
Vậy là sau nửa năm làm "kinh tế vĩ mô" của tui trở thành... "kinh thế" đã hoàn toàn phá sản.
 
Qua sự việc trên, tui rút ra kinh nghiệm: nhiệt tình + dốt nát sẽ chỉ có thất bại mà thôi! Hehe...

Lê Xuân Sang
(Mời quý vị đón xem tiếp tập sau: TUI LÀM BÁO)