alt
Không hiểu sao chứ cái số tui khổ vì gà. Hồi nhỏ có nuôi được một con gà mái tơ mập ú bị bà già bắt làm gà rô ti, buồn đau hận tủi. Lớn thêm chút nữa trốn học đi coi người ta đá gà, bị mấy thầy cảnh sát rượt chạy chí mạng đạp bãi cứt gà té trầy đầu gối thấy máu đỏ như mồng gà trống thiến. 
 
Tới tuổi vị thành niên lang thang ra xứ người lại có tật mê gà, hễ thấy gà là tui quên cả chuyện đời trần thế. Gà trắng, gà đen, gà Tây, gà Mễ, gà Việt, gà Tàu, gặp con nào cũng rượt chạy te te, cái mông lúc lắc tưng tưng thấy mà thèm đến độ bỏ học bỏ làm tiền mất tật mang, hên là không bị mồng gà. Cuối cùng rồi thì cũng bắt được một con gà Mỹ lai nuôi làm vốn dưỡng già.

Con gà này lúc ban đầu thiệt là đẹp với cặp giò dài thòn, bộ lông vàng nâu óng ả. Tui nuôi làm sao mà bây giờ nó thành gà ác, lông lá trụi lủi, hung hăng còn hơn gà đá độ, nhiều khi muốn đem hầm thuốc bắc cho đã nư nhưng mà giờ thì thịt nó nhão nhoẹt, sờ đâu cũng toàn là mỡ. Đúng là gà Mỹ, chán phèo. Dầu sao thì cũng còn hơn mấy con gà Mễ nhà bên cạnh.

Nghe bạn bè nói ở quê tui giờ có nhiều gà con mới lớn dầy cơm bự gáo, thịt da săn chắc đúng điệu gà đi bộ làm tui khoái chí tử, lần mò về tính xé phay nhậu thử một lần cho biết. Nhưng mà than ôi, đi đâu cũng thấy toàn là gà bịt mặt đi xe honda, tiếng gáy the thé như gà rừng. Sợ quá chui vô quán cà phê trốn thì lại gặp toàn là gà móng đỏ khều khều cái bóp.

Chán đời phiêu bạt, bị gậy trở lại mái nhà xưa đuổi gà cho vợ. Đến ngày Lễ Tạ Ơn nhìn mặt mình trong kiếng, sao thấy gần giống con gà tây ngoài vườn. Chắc là tại ăn nhiều gà quá hay chăng?

Happy Thanksgiving

Hoàng Duy Liệu