(Đọc trước linh cữu ngày 14-8-2010)
 
Tháng trước nghe tin Thầy lâm trọng bệnh
Nhưng học trò chưa kịp để đến thăm
Giờ lại nghe Thầy đã khuất xa xăm
Bàng hoàng lên một nỗi buồn nhen nhúm
Dù biết rằng: Một đời người có hạn
Cỏ úa vàng rụng như lá mùa thu
Cùng Thầy học giờ thực hành trên luống
Cùng những môn Nông học và Thổ nhưỡng
Nhớ đến Thầy nghiêm nghị dáng thanh cao
Nụ cười tươi trong sáng biết bao
Hình ảnh ấy đã qua không tìm được
Như dòng sông có bao giờ chảy ngược
Để bây giờ còn tiếc nuối mà thôi
Để bây giờ đành tưởng nhớ thầy ơi!
Thầy Đỗ Văn Quang, Thầy của tôi ơi!
Thầy của tôi ơi! Thầy Đỗ Văn Quang.
 
Lặng lẽ chở đầy một khoảng không
Ôi! Biển mênh mông một con thuyền
Dập dềnh sóng cuộn miền gió xoáy
Về nơi xa lắm cõi vô biên…
                       
Cỏ xe lòng
Đứa học trò lớp Ngũ-Tứ 1968-1970