altMấy hôm nay tâm hồn tôi sũng nước mắt mỗi khi nghĩ đến Đạo, một người bạn trẻ, người tôi thân thương gọi là Cậu Út đã thực sự vĩnh biệt mọi người, chỉ để lại những thương nhớ đến xót xa quay quắt tâm hồn.
 
Tôi vội vã gói cho Đạo một túi nhỏ hành trang để em mang về nơi xứ lạ, một ít tình cảm thương quý nồng ấm để lâu lâu em hé mở xem lại những mảnh tình cảm chân thật của bạn bè đã dành cho em.
 
Trời đã vào thu, những cơn gió lạnh làm lạnh thêm cho nỗi buồn mất mát. 
 
Nhìn trời chỉ thấy một mầu xám đục, hình như em đang thì thầm bên tai tôi: "chị Sâm ơi! đừng buồn nữa, Đạo đã tìm thấy lại được vòng tay ấm áp của mẹ. "mẹ em bảo... mẹ em nói... và mẹ em đang ru em với những bài hát ngày xưa dấu yêu..."
 
Ừ! thôi chị yên lòng rồi.
 
Em hãy ngủ yên trong vòng tay thương yêu, hãy nằm gọn trong lòng mẹ với những ấm áp tình thương như thuở nào.
 
Đạo ơi! vĩnh biệt em.
 
Gửi em nụ hôn chất ngất tình cảm thương quí của chị.
 
Maryland, 2 tháng 10 năm 2011

Trần Thị Sâm, CN65-68