Hình 1: Vương Đình Ánh, Đinh Công Lý, Bùi Thị Lợi, Trần Thanh Thế

Hình 2: Hàng ngồi: Lê Phong Hào, BTLợi, Ngọc Điệp, Trần thị Ánh, Hồ Tấn Lạc
Hàng đứng: Hồ Kim Hải, Nguyễn Minh Tâm, Chồng Ngọc Điệp, Đinh công Lý, Thanh Vân, Khắc Giao
Hàng phía sau: Võ Tấn Đức, Trần Thiện Phước, Nguyễn Văn Định

 
Hơn một tháng nay, trên Trang Nhà nls.net liên tiếp đăng các bài viết về kỳ Đại Hội 7 với những hình ảnh thật tươi vui, thật sống động. Mở đầu là bài của Thầy Phan Bá Sáu, rồi tiếp đến là bài của Dương Phú Lộc, của chị Trần Thị Sâm, của Hồ Thị Kim Trâm và gần đây nhất là bài của anh Vương Đình Ánh.
 
Bao niềm vui cùng nỗi nhớ, đều đã được diễn tả bởi các ngòi bút qua những nét vẽ và mầu sắc khác nhau, nhưng tựu trung, tất cả đều nói lên tính hợp nhất xuất phát từ lòng thương yêu của toàn thể anh chị em NLS chúng ta.
 
Tuy những bài viết vừa rồi gần như là đã đầy đủ, chẳng còn thiếu điều gì, nhưng một số bạn khuyến khích tôi hãy viết thêm một chút nữa, có lẽ mọi người đều cùng mang cảm nghĩ là hình như dư âm niềm vui của Đại Hội vẫn vang vọng chưa tàn.
 
Vào những kỳ Đại Hội trước nào tôi có lặng thinh, nhưng sao lần này thật kỳ lạ, tôi không cách chi tìm ra được, cho dù chỉ một nốt nhạc để cùng hòa vào dòng giao hưởng của dàn hợp xướng Đại Hội lần thứ 7 vừa qua.
 
Có lẽ một phần vì lý do sức khỏe, sau chuyến Mỹ Du về, tôi bị cơn viêm tai mũi họng kéo dài hành hạ. Thêm nữa, tôi đọc bài viết của các anh chị và các bạn thấy hay quá, họ đã diển đạt hầu hết ý tưởng trong tôi. Đại Hội kỳ nào mà chẳng vui, chẳng đáng nhớ phải không các bạn. Chỉ tiếc một điều là riêng kỳ vừa rồi, do thời gian rong chơi của tôi có hạn, nên đã phải cùng bạn già T3 vội vã bay về lại Seattle ngay sau ngày Hậu Đại Hội, đành chỉ mang theo hành lý bao nhiêu lời mời đón tiệc tùng không thể tham dự. Tiếc nuối.
 
Cho đến mấy hôm gần đây, chưa kịp vui vì sức khỏe đã trở lại bình thường thì tôi lại nhận ngay được tin bạn Trần Thanh Thế qua đời. Chợt nhớ trước ngày lên đường đi Mỹ, tôi có ghé thăm Thế, lúc đó, bạn vừa được “hóa trị” đợt 2 xong nên cơ thể có vẻ rất mệt mỏi. Tuy nhiên “hóa trị” cũng không thể tiêu diệt được dòng máu tếu đang luân lưu trong huyết quản, nên bạn vẫn vui vẻ giơ cao cánh tay khẳng khiu hướng lên trời đùa giỡn, “Bà yên chí đi, tôi vừa phone và biết ở trển chưa cần tôi đâu, tôi đợi Bà đi về rồi mới lên đó”.
 
Tưởng là câu nói chơi, ai ngờ lại thành sự thật, Thế đã giữ đúng lời hứa. Ngay hôm về, tôi vội gọi điện liền cho Thế, thì người chị của Thế đã bốc máy rồi cho biết Thế hiện đang nằm ở phòng săn sóc đặc biệt. Bác sĩ không cho ai vào thăm cả. Tôi bàng hoàng chưa biết phải làm gì thì ngày hôm sau tin Thế mất loan ra như một tiếng sét. Vậy là chính tôi đã thất hứa, vì chưa kịp đến thăm thì bạn đã vội bỏ cuộc cờ đang còn dang dở nước đi. Thế ơi!.
 
Đám tang của Thế tổ chức tại tư gia, bạn bè đến viếng rất đông. Có anh và em trai cùng học trên NLS Bảo Lộc, tuy Thế chỉ mài đũng quần ở Bảo Lộc có 2 năm Ngũ và Tứ rồi trở về Sài Gòn tiếp tục với chương trình phổ thông, nhưng bạn vẫn là một gương mặt rất quen thuộc trong mọi buổi hop NLS tại Sài Gòn. Sau đó, khi bị động viên thì Thế gia nhập vào binh chủng Không Quân, rồi qua biến cố năm 75, bạn tiếp tục đi học và ra làm Luật Sư.
 
Thế và tôi cũng có nhiều kỷ niệm vui với nhau, chẳng hạn như có lúc bạn bè ghép đôi chúng tôi kiểu “rổ rá cạp chung” qua câu đùa dí dỏm “Hai đứa mầy hợp thành một gia đình để có cảnh con anh phối hợp với con em oánh con chúng ta”.
 
Khi hay tin Thế mất, tôi lập tức báo cho các bạn cùng khóa và một vài anh chị thân quen. Riêng nhóm bạn Biên Hòa thì tôi đề nghị là sẽ đại diện các bạn đến viếng, các bạn khỏi xuống. Nhưng Lê Phong Hào nói Thế là “bạn nhậu chí cốt” nên xa xôi mấy Hào cũng phải xuống thắp nén hương cho Thế.
 
Còn các bạn ở Thủ Thừa thì mưa gió cũng lặn lội chở nhau lên như: Nguyễn Khắc Giao, Hồ Tấn Lạc, Võ Tấn Đức, Trần Thị Ánh. Ở Sài Gòn thì có Đinh Công Lý, Nguyễn Minh Tâm, Lã Phạm Lân, Phan Thanh Nhân, Nguyễn Văn Thanh Vân. Lớp lớn thì có anh Phan Đình Thọ, anh Nguyễn Ngọc Thanh. Lớp nhỏ thì có Phạm Đình Long, Nguyễn Văn Định, riêng chị Nguyễn Ngọc Điệp nhờ nhà ở gần đó nên đi bộ sang.
 
Ngoài ra còn có các bạn cùng là lính Không Quân và trong Luật Sư Đoàn. Thế nằm đó chắc cũng an lòng khi thấy bạn bè đến tiễn đưa mình đông đủ.
 
Chúng tôi ngồi nhắc lại chuyện năm rồi đi cúng 100 ngày Ngô Kiều Phát cùng lúc đi tiễn Nguyễn Đoan Hùng đến đài hỏa thiêu. Rồi truyện nhiều năm về trước Phạm Kiều Loan đi thăm Châu Văn Xịch bị bệnh nặng, tưởng Xịch sắp chết Kiều Loan đã khóc nức nở, vậy mà 3 tháng sau chính Xịch chống gậy đứng trước linh cữu của Kiều Loan đọc điếu văn.
 
Cũng nhắc chuyện Huỳnh Tấn Kỹ bị ung thư thực quản, những ngày cuối cùng tuy không nói được nhưng cũng cố ra dấu dặn dò vợ phải nhớ mời bạn bè đi dự đám cưới con gái sắp gã chồng. Thật những kỷ niệm cười ra nước mắt.
 
Chị Ngọc Điệp có ý mời cả bọn chúng tôi về nhà chị chơi, chị nói, “Cuộc đời quả thật vô thường, anh chị em NLS mình còn có cơ hội gặp nhau lần nào thì vui lần ấy, ai biết lần sau người còn kẻ mất thế nào”. Và thế là sau khi thắp hương cho Thế tụi tôi kéo nhau về nhà chị Ngọc Điệp ở Phú Nhuận, chị nói nhà chị có thùng bia rồi chị ghé mua 2 con gà luộc với cháo và gỏi nữa.
 
Chị Ngọc Điệp từ lâu đã phát tâm ăn chay, nhưng nhiều lần rủ tụi tôi về nhà ở Phú Nhuận hoặc nhà ở Bình Triệu, lần nào chị cũng tiếp đãi ân cần chu đáo. Lần nầy cũng vậy, chị còn cẩn thận gọi đồ ăn chay cho cả Trần Thị Ánh, có lẽ Ánh cảm động nên ghé tai hỏi nhỏ tôi, “Sao chị Điệp thích chơi với nhóm tụi mình quá vậy?”. Tôi nói, “Mầy phải hỏi là sao tụi mình thích chơi với chị Điệp mới đúng”. 
 
Vì chị Điệp dễ thương, chị luôn là khách mời danh dự của nhóm bạn khóa 71 cũng như chị Ngô Anh Thuấn vậy. Trong khi nhiều bạn cùng khóa chẳng bao giờ chịu đi họp mặt, không hiểu các bạn ấy nghĩ sao nhỉ?
 
Hôm ở nhà chị Ngọc Điệp thật vui, chồng của chị Điệp sức khỏe tuy yếu nhưng cũng cố xuống ngồi nghe chúng tôi kể chuyện tiếu lâm vì thấy vui quá. Đinh Công Lý nhìn con chó cưng của chị Điệp lảng vảng gần chỗ chúng tôi ngồi, Lý suỵt đuổi chó đi chổ khác với giọng pha trò, “Đi đi, tụi tao có đủ mồi nhậu rồi, chưa cần thịt mầy đâu”.
 
Nguyễn Khắc Giao Bèo thì làm MC giới thiệu chương trình văn nghệ, “Con người ai cũng có lông, sau đây là bài hát Lá Diêu Bông bắt đầu”. Tôi cũng phụ theo, “Đàn ông ai cũng có râu, sau đây là bài hát Trọng Thủy Mỵ Châu bắt đầu.” Và Nguyễn Minh Tâm đã hát vọng cổ bài Trọng Thủy Mỵ Châu thật hay. Út Lạc cũng không chịu thua hát tiếp bài Tình Anh Bán Chiếu.
 
Tôi nhớ năm ngoái khóa 71 đi Cần Giuộc, Ao Văn Thinh nói, “Bây giờ không ai hát ‘Tình Anh bán Chiếu’ nửa mà phải hát bài ‘Tình Anh Bán Đất’ mới hợp thời trang”. Hôm đó tôi khan tiếng chứ không thì cũng làm luôn bài ‘Gánh Bưởi Biên Hòa’ chung vui với bạn bè. Mãi đến hơn 2 giờ trưa chúng tôi mới tan hàng sau khi hẹn 16/10 gặp lại ở nhà Ngô Kiều Phát.
 
Và hôm nay chính là ngày giổ đầu của người bạn chúng tôi Kiều Phát, chị Phượng vợ của Phát sau một năm dài đau thương cũng đã nguôi ngoai nỗi nhớ. Chị tổ chức tiệc cúng long trọng, chị nói với tôi là để cảm tạ bà con bè bạn của Phát. Ngồi cùng bàn chúng tôi gồm có: Chị Ngọc Điệp, Kim Nguyệt, Phước Long, Phong Hào, Lương Văn Minh, Hồ Kim Hải.
 
Câu chuyện xoay quanh những kỷ niệm về trường lớp ngày xưa, tôi chợt nhớ có lần Lê Phong Hào kể một kỷ niệm với Ngô Hửu Thành, nghe rất vui mà khi đến nhà Thành sau ngày Đại Hội tôi quên không nhớ để kể cho các bạn nghe. Hôm nay tôi hỏi lại và chú Hào kể:
 
Hồi đó mới lên trường Lê Phong Hào nhỏ xíu nên các bạn gọi là chú Hào như là chú em. Có lần chú em lười không chịu vào Restroom mà cứ đứng bên cửa sổ thoải mái xả nước ra ngoài, Thành ở cùng phòng thấy lạ nên cứ trố mắt nhìn. Chú Hào đang ngon trớn đột nhiên bị radar chiếu vào như vậy, mắc cở quá khiến như đoàn xe đò Sài Gòn Bảo Lộc bị “tăng bo ở Phương Lâm Đèo Chuối trên con quốc lộ 20 vào thời đó”, cho nên cứ nhỏ giọt, nhỏ giọt không thể nào làm một lèo như trước. Thế là Thành hét lên “Chú Hào đái vắt, chú Hào đái vắt”
 
Chú Hào người Nam nghe Thành nói giọng Bắc lạ tai, vừa tức cười, vừa lúc đó bạn bè các phòng khác mở cửa sổ ra nhìn, thế là chú tịt ngòi luôn. Hơn 40 năm qua rồi, giờ nhắc lại chú Hào vẫn bật nụ cười trẻ trung như ngày nào và chúng tôi cũng không thể nín cười khi tưởng tượng ra cảnh đó.
 
Thật vậy, mỗi lần họp nhau là mỗi lần những trận cười được vang lên dồn dập, khi bay cao, khi hạ thấp, nhưng luôn luôn tiếp nối liên tục như những nốt nhạc của một bản hòa tấu khi thăng, khi giáng, nhịp nhàng.
 
Ai chẳng có lúc vui lúc buồn, cũng như đời người có lúc hợp, lúc tan. Xin đốt một nén hương với tấm lòng tiếc thương đến những người bạn đã ra đi và cũng xin nâng một ly bia chúc sức khỏe cho những bạn giờ đây còn ở lại.
 
Nào xin mời 1, 2, 3 chúng ta dzô.
 
Viết xong ngày 16 tháng 10 năm 2012
Bùi Thị Lợi