Mây mù ảm đạm chiều nay nơi tui ở. Cơn mưa lâm râm như đang cố thấm vào lòng một nỗi buồn vu vơ.

Cái quán này tui đã đến vài lần, nghèo nàn nhỏ hẹp buồn hiu như cái dáng của hai mẹ con người chủ. Tui đến là vì nó có vẻ gì giống giống quán Ngọc Lan năm xưa trên trường. Nhạc vàng trước 75 vật vờ trong khoảng không gian hẹp bề ngang nhưng sâu thẳm chiều dài, kéo ra con lộ nhỏ phía ngoài trước. Lại thêm đứa con gái tóc ngắn ngổ ngáo ngồi sau quầy đang nhoẻn miệng cười.

Tiếng nhạc trỗi lên chi cho ta thêm buồn:

“Lạy Chúa con là thiếu phụ miền quê...
Lạy Chúa con còn lứa tuổi học sinh...”


Giáng Sinh sắp đến, Chúa lại sắp về nhưng còn đâu người thiếu phụ và lứa tuổi học trò. Lứa tuổi nhức nhối tâm tư qua từng đêm vắng một mình. Lứa tuổi ô mai và thuốc lá lẻ nuối tiếc ngập ngừng như từng chuyến xe đò ngang qua cổng trường.

“Mùa mưa lần trước anh về đây ghé thăm em...”

Mưa vẫn sẽ lại mưa nhưng ta còn có mấy mùa. Mùa mưa thời mới lớn, thời vui rộn lên trong lòng khi thấy dáng ai nhưng lại giả bộ cúi đầu làm mặt buồn trầm tư qua khói thuốc. Anh còn về lại hay không?

Nhớ chi cái tuổi học trò, cái thuở nhẹ chân xuống xe đò hồi hộp bước qua cổng trường chiều, đi như chạy ngang qua cột cờ, hay là những sáng cuối tuần từ đồn Quân Cảnh hé nón mong thầm một tiếng gọi của ai vang lên từ trong quán Ngọc Lan để thấy dốc đường lên chợ trải đầy hoa trắng dưới gót chân hồng.

Ôi nhớ quá!

“Nhớ nhau, nhớ nhau... Chiều Thu về gió lạnh đìu hiu, thấy tâm tư dạt dào... Mỗi người đi một đường...”

Đốt một điếu thuốc nghe tiếng thì thầm: “Chia tay nhau một lần, kết chặt tình bạn thuơng...”

Thôi thì: “Quên buồn quên sầu mà sống...”, cho dù có người xa đó nhớ đến ta như ta nhớ dáng ai ngồi.

Ngoài đường một chiếc xe rác chạy vụt qua, bụi nước tung lên xóa mộng ngày. Tui thở dài kêu tính tiền bằng tiếng Mỹ. A aaa! Phải chi tui quên luôn tiếng Việt như đã từng không nhớ bao nhiêu năm.

Khắc Dũng HDL