Anh đã ra đi trong một chớm thu lặng lẽ. Khi trái tim anh đã quá sức chịu đựng, đến rã mềm. Anh bỏ cuộc chơi!

Bỏ lại sau lưng mái ấm gia đình, nơi đó có bếp lửa sáng hằng đêm, có người vợ cùng các con còn quá nhỏ!

Anh đã ra đi bỏ lại sau lưng chúng tôi, những ngừơi bạn cùng chung những kỷ niệm tuyệt vời dưới mái trường Nông Lâm Súc Bảo Lộc năm xưa.

Ừ! Ở đó, có tiếng chim hót líu lo sau mỗi trưa hè, cùng tiết lạnh sương mù khi màn đêm phủ xuống.

Con đường Hoàng hoa với gió rung nhẹ hàng muồng vàng trong lặng buốt.

Chân anh và bạn bè anh đã trải bước tuổi thanh xuân cùng thầy cô nơi chốn đó.

Anh ra đi khi lưu xá ngày xưa cũng không còn nữa. Còn đâu những cơn mưa đầu mùa ửng vàng phớt qua ánh đèn dầu đêm của lớp.

Nơi xứ người anh tình cờ gặp lại. Bao cuộc vui chẳng thiếu anh, bao kỷ niệm cùng quay về quấn quít bên anh và bạn bè như nối kết cho một tình bạn bất tận!

Nay bao kỷ niệm xưa là hành trang theo anh về cõi vắng. 

Những cuộc vui rồi đây anh không đến được nhưng bạn bè vẫn nhắc anh, nhắc một người bạn đã sống cho tử tế và nhân hoà.

Thắp cho anh nén nhang trầm, hình như nghe đâu đây vang vọng những nốt nhạc trầm buồn của bản nhạc mưa thu sầu lẻ bóng.

Tôi thờ thẫn lái xe đi trong buổi chiều Bolsa; trời bỗng trở gió và muốn mưa ...

Mưa đầu Thu sao vẫn còn nghiệt ngã!

Viết cho một người bạn, một người em vừa giã từ bạn bè cho một cuộc hành trình mới đầy xa lạ!

Vĩnh biệt Giang Văn Cảnh!

Nguyễn Triệu Lương