alt
Thầy Châu Kim Lang và Hắn ở Thủ Thừa
Sau bao nhiêu năm bị quản chế chặt chẽ, không hiểu sao dịp Tết vừa qua, vợ hắn lại lơ là mất cảnh giác, thả cho hắn về Việt Nam ăn Tết.
 
Lúc mua vé máy bay, hắn vẫn chưa tin. Lúc đóng va-li hắn vẫn chưa tin. Chỉ khi máy bay cất cánh lên cao độ ba chục ngàn feet, ngoài tầm kiểm soát của vợ hắn rồi, hắn mới tin đây là sự thật và hoàn toàn tỉnh táo trở lại để tận hưởng những ngày tự do ngắn ngủi trước mắt.
 
Nhưng trước khi tận hưởng, hắn cần phải vượt qua được hàng rào Hải Quan ở phi trường Tân Sơn Nhất cái đã. Thật trên thế giới không có cái phi trường nào làm cho người Việt Nam sợ hãi bằng cái phi trường Tân Sơn Nhất này. Hắn đã nghe, đã thấy nhiều chuyện oái ăm, cười ra nước mắt ở đây rồi. Có những chuyện dính vào óc hắn như nhựa đường, không gỡ ra được. Như chuyện các thùng hành lý ký gửi được dán bên ngoài tờ giấy viết tay, khổ lớn: “trong thùng này không có cái quần què gì đáng giá hết, con xin các cha, các mẹ đừng rạch thùng chi cho mất công…”.
 Hay chuyện một ông già tiếc tiền, không kẹp đô-la vào trong hộ chiếu, viên Hải Quan trẻ măng, đáng tuổi con ông, nghiêm nét mặt: “Ông về tạm trú ở quận 10, nhưng phường mấy, sao không thấy ghi?” Ông già nhỏ nhẹ: “Dạ em ở phường 7, xin anh cho em mượn cây bút em điền thêm.” Viên hải quan ném xấp giấy tờ vào mặt ông già: “đi ra ngoài kia mượn bút người khác”. Thế là ông già phải ra ngoài mượn bút để điền vào con số 7 và xếp hàng lại từ đầu, trong khi bên ngoài, thân nhân của ông đến đón từ chiều cứ vẫn phải vượt qua mỏi mệt, trông đứng trông ngồi.
 
Hắn thì rất sợ rắc rối với các nhà chức trách việt cộng, cho nên hắn lựa chọn phương án “đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn”. Viên Hải Quan cửa khẩu thấy lấp ló tờ giấy xanh vô địch thế giới, cười với hắn: “Chú về thăm thân nhân ạ? Vui vẻ nhé.” Tới khâu qua máy xét đồ, chỉ huy ở đó là một hải quan cái, trông cũng đẹp, điện nước đầy đủ, đôi mắt nghiêm khắc, quyền uy nhìn thấy tờ 20 đô kẹp trong hộ chiếu, đôi mắt bỗng trở nên trìu mến, sưởi ấm lòng ai, mặt nhìn mặt cầm tay bâng khuâng không nói một câu…
 
Đường phố Sài Gòn cách có mấy năm mà thay đổi rõ rệt, nhưng sự thay đổi này lại theo chiều hướng đáng lo ngại: Các nhà cao tầng mọc lên khắp nơi, thường là các khách sạn, nhà hát karaoke, thẩm mỹ viện… Các dinh thự to đùng, kiến trúc nửa tỉnh nửa quê, thường là trụ sở Ủy Ban Nhân Dân hay thuộc các cơ quan Công An. Trong khi bệnh viện hay trường học không thấy xây thêm cái mới nào, những cái tồn tại từ ngày xưa thì ngày càng nhỏ bé lại vì tình trạng cơi nới, lấn đất làm nhà ở.
 
Ngoài đường phố thấy xe hơi chạy nhiều đấy, các dòng xe sang như BMW, Mercedes… không thiếu. Nam thanh nữ tú, ăn mặc kiểu cách quái dị, ngả ngớn trên những chiếc xe tay ga hai bánh bóng loáng dễ làm cho người ta có ảo tưởng về một xã hội thịnh vượng. Nhưng hãy cứ thử bước vào một tiệm ăn bên đường, những nhếch nhác của dân tình nghèo đói sẽ hiện ra không che đậy. Hắn không cố ý thử, nhưng trên đường về nhà, người nhà hắn bảo taxi dừng lại để vào mua hủ tíu to go. Trong khi chờ đợi, tay tài xế taxi còn trẻ rủ hắn xuống xe làm điếu thuốc. Đứng trên lề đường, hắn thấy loáng thoáng trong đêm, bóng dáng các cô gái, mà theo kinh nghiệm chiến trường, hẳn là những cô gái ăn sương đang tuyệt vọng tìm khách. Rồi những chàng trai gầy ốm, lụng thụng trong bộ đồng phục bảo vệ đang chán nản ngồi canh trước cửa một vũ trường ồn ào tiếng nhạc. Nhìn vào quán hủ tíu, có bà lão còng lưng rao bán bánh phồng tôm, có mấy người áo quần rách rưới, xấp giấy số trên tay, đi từng bàn chào mời chỉ nhận lại mấy cái lắc đầu của thực khách. Có một phụ nữ, nhìn mặt có vẻ tâm thần, đến mời hắn mua khăn giấy chùi miệng. Hắn vừa ra khỏi phi trường, làm gì có tiền Việt, cho nên hắn trả lời không mua. Người phụ nữ cứ đứng nằn nì. Tay tài xế taxi bực quá lên tiếng “Đã nói là không mua mà”. Người phụ nữ lập tức sững cồ, xổ ra toàn tiếng Đan Mạch: “ĐM, tao đâu có mời mày mua, đồ hai lúa, tao mời ông Việt kiều nghèo này chứ bộ”. Hai bên bắt đầu khẩu chiến, hắn sợ quá bèn chui vào taxi ngồi cho yên chuyện, trong lòng hết sức thắc mắc vì không hiểu sao người ta lại biết hắn là Việt kiều, và là Việt kiều nghèo nữa mới chính xác chứ. Có lẽ người bán khăn giấy này không tâm thần chút nào như hắn nghĩ lúc nãy. Tinh ra phết!
                                                         
oOo
                                                                   
Nói về Việt Nam ăn tết cho nó danh chính ngôn thuận với vợ thôi, chứ thật ra mục tiêu chánh của chuyến về này là hắn muốn gặp gỡ bạn bè Nông Lâm Súc cùng lớp với hắn ngày xưa, và thêm cuộc gặp gỡ với các bạn facebook của hắn sẽ diễn ra ở Nha Trang.
 
Địa điểm gặp bạn NLS là ở Thủ Thừa, nhà Nguyễn Khắc Giao, tự là Giao bèo. Nhờ vào sự giúp đỡ, tổ chức của Bùi Lợi và Nguyễn Thị Nga trong khâu hậu cần, buổi họp mặt diễn ra suôn sẻ và thân tình như lòng mong muốn của hắn. Có cả thầy Châu Kim Lang đi dự nữa. Chỉ tiếc rằng Nguyễn Phúc Hà, tự Hà bá, một tay hăng hái nhất trong việc dụ dỗ hắn về VN họp mặt lại ra đi bất thình lình, không hẹn ngày trở lại, chỉ một ngày trước khi hắn khệ nệ vác va-li ra sân bay. Hắn biết tin Hà bá mất là nhờ qua facebook, trong khi một số bạn khác hay tin được là do Ngô Hữu Thành email cho biết. Không hiểu vì lý do gì thằng bạn thân thiết của hắn đã để lọt tên hắn, trong khi hắn vẫn nhận được các email forward nói về ảo thuật tuyệt vời hay châm ngôn lời hay ý đẹp do Thành con chuyển tới. Đinh Công Lý, tự Lý đui cũng nhập viện ngay buổi sáng ngày họp mặt vì chứng bịnh rối loạn tiền đình hay rối loạn tiềm thủy đỉnh gì đó chẳng biết được. Lại thêm Hồ Tấn Lạc, tự Út Lạc, vì tự ái dồn cục với Giao bèo cũng vắng mặt, vô tình gây thiệt hại nặng nề về mặt tinh thần cho hắn… Nhưng hắn gặp được Hồ Kim Hải, tự Hải hôi, gặp được Tâm cán dzá, gặp được Vinh dê, gặp được Phan Thanh Nhân và các bạn khác nữa, những khuôn mặt mà hắn có nằm mơ cũng không ra… Giờ đây, ngồi viết những giòng này, hắn cũng không dám chắc có được sự gặp gỡ lần thứ hai nữa không, bởi vì tuổi tác bọn hắn già hết rồi, mà Tử Thần khi đưa lưỡi hái ra gặt có thói quen không chừa một ai…
 
Ngồi máy bay đi Nha Trang chỉ là chuyện vặt so với chuyến bay dài 12 giờ lẻ 01 phút từ Washington Dulles bay đi Nhật. Máy bay vừa đạt được cao độ bình ổn không bao lâu đã nghe loa cho biết chuẩn bị hạ cánh xuống phi trường Cam Ranh. Phi cơ đang hạ độ cao ngon lành, đã nhìn thấy các nóc nhà và xe chạy trên quốc lộ, bỗng dưng phi cơ lại ngóc đầu lên, tiếng động cơ gầm rú rung chuyển máy bay, hành khách trong tàu xanh mặt nhìn nhau, sự lo sợ hiện rõ trong ánh mắt, nét mặt từng người… Máy bay bay một vòng nữa, một vòng dài như một thế kỷ, lúc ấy mới nghe người cơ trưởng nói bằng tiếng Anh rằng: vì lý do an toàn, chúng tôi đang làm một cú hạ cánh thứ nhì. Tuyệt đối không một lời giải thích nào bằng tiếng Việt, trong khi phần lớn hành khách ngồi trong khoang máy bay là người Việt da vàng mũi tẹt. Thế là lại nhao nhao những tin đồn chuyền miệng: Chắc phi công quên hạ càng bánh xe, chắc có anh bộ đội nào đó đang ngồi ỉa ở đường băng cho mát đít… Cái chính là được một phen sợ. Chết ở Mỹ còn được sung sướng chứ chết ở Việt Nam này thì chỉ khổ vợ, khổ con…
 

Ở Nha Trang hắn được dự buổi cà phê với những người đấu tranh cho dân chủ, sinh sống ở địa phương, như nhà báo Võ Văn Tạo, cựu biệt cách dù 81 Đặng Sơn, facebooker Lai Nguyễn… Họ thích văn hắn, và hắn thích các quan điểm cũng như cách lý luận của họ. Quang cảnh ở Nha Trang gần giống với Sài Gòn trước 75, nghĩa là sầm uất nhưng không đông đúc quá; lưu lượng xe cộ vừa phải, một chút thanh bình, cộng thêm một chút yên vắng…

alt
Cà phê với bạn ở Nha Trang

Ở Nha Trang có hai món ngon là bún cá và phở. Bún cá hắn ăn một lần, còn phở thì nhiều lần, ăn cả ban đêm nữa; cái tánh hắn không bỏ được, cứ phải có phở, chay mặn đều dùng được…

Từ Nha Trang trở về, cái không khí Tết truyền thống của Việt Nam sừng sững ngay trước mắt. Sáng 29, tức là 30 tết, vì năm nay là năm thiếu, đường phố vắng hoe, phần lớn các cửa hiệu đều đóng cửa im lìm. Tìm được một quán ăn sáng hay cà phê vào ngồi thật là gian nan, Ta chạy vòng vòng, ta chạy vòng quanh, nào có hay đời cạn, nào có hay cạn lời… Cái nơi ồn ào duy nhất hắn bắt gặp được đó là nơi bán hoa Tết, bán như cho, mua như cướp. Những người tính kỹ, chờ đến phút này mới hân hoan vác về nhà những chậu hoa đẹp chưng tết với giá rẻ như cho, bỏ lại sau lưng những u uất của người trồng hoa, quanh năm cực khổ, đổ mồ hôi mẹ, mồ hôi con bên những luống hoa của mình, nay đang đối mặt với nguy cơ nếu không bán tống bán tháo hoa đi, thì chỉ đến cuối hôm nay nữa thôi, hoa sẽ biến thành rác, và chính họ chứ không ai khác, sẽ phải dọn hoặc bỏ tiền ra mướn người dọn cái đống rác hoa khổng lồ đó.
 
Mạch sống hối hả thường ngày của Sài Gòn gần như ngưng đọng lại. Chủ yếu có thể là vì dân nhập cư đã nhất loạt kéo nhau về quê ăn tết. Uống bia, thèm đậu phộng nấu, nhờ cậu trai làm việc trong khách sạn chạy mua dùm, cậu trai thường ngày chiều hắn như chiều vong, hôm nay từ chối: “Không kiếm ra đâu bác ạ, họ về quê cả rồi…”
 
Đêm ba mươi, trời đêm đặc quánh lại, mơ hồ như nghe được tiếng thở của không gian. Trong mùi hương trầm bảng lảng, lòng chợt bâng khuâng với tiếng pháo đốt trộm đì đùng từ đâu ấy vẳng lại… Ta đang ở đây, ngay trên quê hương chôn nhau cắt rốn của mình, chứng kiến giờ phút giao mùa thiêng liêng của trời đất. Ông bà tổ tiên, những Lý, Lê, Trần, Nguyễn… những vị tiền nhân, những anh hùng lịch sử đã có công tạo dựng nên mảnh đất gấm hoa này, xin quý vị chứng giám cho một lòng thành…
 
Ngày mùng một tết, túi bụi với bánh chưng, củ kiệu dưa hành, lúy túy với mấy chai rượu quý chờ ngày tết mới đem ra uống. Rồi lì-xì, đổi tiền liên tục; Việt kiều mà, Việt kiều nghèo thây kệ ông, cứ phong bao hồng mà đưa ra cho thắm thiết tình Xuân... Rồi đi chúc Tết họ hàng, bè bạn.  Căng nhất là việc gọi phôn liên lạc. Nhiều người gọi quá, mạch nghẽn. Gọi chỉ nghe máy trả lời. Với những ai xài phôn có cài định vị (GPS), máy trả lời mới ghê: Số thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang nằm đè lên số thuê bao khác, không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau, nếu nhanh thì 5 phút, nếu lâu thì từ 15 tới 20 phút… Hắn gọi cho Bùi Lợi định chúc Tết cũng nghe câu trả lời y như thế, chắc phôn của Lợi có cài định vị.
 
Ngày mùng hai tết, hắn cắp đít ra phi trường trở lại Mỹ, thấy cuộc đời cứ như một giấc mơ. Cũng may giấc mơ này đẹp. Hắn sợ nhất là những giấc mơ mà trong đó có đi cầu hay đi tiểu, bởi vì từ ngày hắn ra khỏi trại cải tạo, mấy cái cầu tiêu đầy dòi bọ vẫn ám ảnh hắn: Ngồi cầu trên những hố phân tự hoại, những con dòi trắng nuốt, mập ú, ùn ùn bò lên người hắn, lâu lâu có con tự động rớt xuống trở lại hố phân, có con bò lên tận đầu hắn, vô trại rồi, vô tình vuốt tóc, nó mới chịu rớt bịch xuống đất. Cho đến tận hôm nay, giấc mơ nào cũng như giấc mơ đó, hễ cứ có cầu tiêu là cực kỳ dơ dáy; kể cả giấc mơ hồi năm ngoái, mơ thấy đi Seatle, tới nhà Thái Thị Tốt chơi. Nhà đẹp, phòng khách sáng choang những cửa kính, những chậu bông hồng, nhưng lúc vào phòng tiểu lại thấy nền đất nhớp nhúa, ủn ỉn những con dòi trắng bò tới bò lui, ghê cả người; giựt mình dậy, đâu dám phôn kể cho bạn già mình nghe, sợ bị chửi.
 
Hôm nay, nhân viết tới đề tài này mới dám nhắc lại, và cũng là mượn nó để kết thúc câu chuyện lãng nhách gọi là khai bút đầu năm này. Kính mong bạn đọc Trang Nhà vị tình Xuân mà bỏ qua cho hắn…./.
 
Dương Phú Lộc
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.