Ráng giữ nếp xưa, hàng năm chúng tôi chọn ngày Mùng Ba Tết viếng thăm Thầy Cô Nguyễn Văn Vũ do sự thương kính riêng cùng sự đề cử của anh em NLS Bảo Lộc đến mừng tuổi, chúc Tết người Thầy cũ. Câu chuyện quẩn quanh, nhắc nhớ về những người muôn năm cũ, về chốn xưa xa lăng lắc. Thầy vẫn còn nhớ khá chi tiết về chuyến đưa phái đoàn San Jose đến thăm Thầy năm trước, ngoài học trò gồm anh chị Lung, Hương, tụi tôi có sự tham dự của Cô Thu, NLS BD, đặc biệt Thầy nhắc đến anh Bùi Công Tạo với cách gọi chút bông đùa, "Cụ Tạo."
    Điềm lạ, những ngày qua, ngay cả trên đường về chúng tôi nhắc khá nhiều về anh, vừa bước vô nhà nhận được điện thoại của anh Lung, từ San Jose, mếu máo khóc báo tin anh Tạo vừa rời chốn này đêm qua! 
    Sáng nay không thấy anh Tạo dậy, người nhà vào phòng đánh thức, khám phá anh đã ngủ, giấc ngủ ngàn thu! 
    Đến cõi đời này, sống hiền lành, tử tế, thể hiện nghĩa tình có lẽ không ai trọn vẹn hơn anh. Rời chốn này thanh thản trong giấc ngủ thật bình yên mấy ai được như anh. 
    Lời nào đủ để nói sự thương tiếc anh đây!  Tưởng nhớ anh, xin mượn bài viết về anh gần 10 năm trước, khi anh vẫn còn rong ruổi trên chuyến xe đời cùng  người thân, bạn bè, bên những đứa em NLSBL lúc nào cũng thương kính anh! (Trang Nhà)
 
-oOo-
 

Trong những lần liên lạc, thường được Lung Hương nhắc về ông anh Bùi Công Tạo, và phải chờ đến hè năm 2007 đến San Jose tham dự ĐH4 NLSBL tôi mới được gặp ông anh lần đầu. So tuổi tác, vai vế thì chúng tôi phải gọi anh Tạo bằng thầy mới phải đạo. Anh là bạn đồng song nếu không nói là bậc đàn anh của một số Thầy Cô chúng tôi. Dù được khuyến khích và cho phép xưng tụng "anh em" với anh nhưng lúc nào chúng tôi cũng cung kính anh như một người thầy.

Từ sự cảm mến của lần gặp sơ giao năm 2007, lần gặp thứ hai vào đầu thu 2008 đến Little Sàigòn tham dự ĐH5, tôi có một tuần, cùng anh, vợ chồng Lung Hương và một nhóm bạn, lăn lóc, lang thang từ nhà nầy sang nhà khác sau những ngày hậu ĐH. Chính sự gần gũi nầy làm tôi thân với anh hơn.

Anh rất điềm đạm, ít nói, mắt lúc nào cũng nhắm hờ, gật gù tưởng như ngủ gục trong những chuyến đi dài lang bạt đó đây, nhưng anh không bỏ sót bất cứ câu chọc ghẹo nào. Lâu lâu mới nghe anh góp vài câu với nụ cười mĩm hiền hoà, dễ dãi.  Anh hoà đồng với mấy cô chú em luôn mau miệng của anh.  Điều làm cho mấy cô chú em mê anh hơn là những câu chuyện trải đời, cũng như sự quán thông về Dịch lý, Tử Vi, và  Phong Thủy. Trên tất cả, tôi nghĩ trong đời nầy khó có ai buồn phiền anh, cũng như anh chẳng để tâm để buồn giận một ai. Hầu như những người biết anh đều mến mộ anh vì do tính tình hiền hòa, phóng khoáng, xề xoà, và rất hào sảng của anh.

Anh Tạo nhập học khoá II Cao Đẳng Nông Nghiệp Blao vào năm 1960. Theo lời anh kể, do máu văn nghệ ham làm báo chí, cùng tâm hồn nghệ sĩ, ngày lẫn đêm mãi mê thả hồn trôi theo sương mù trời cao nguyên, thơ thẫn với mây nước, bông hoa của khung trời lãng mạng đất Blao, và đến khi choàng tỉnh anh mới biết mình đang học khoá III. Theo Tư Lung và tụi tôi đoán mò phải do một "bóng hồng" nào đó.  Cũng may, trường dời về Sàigòn tương đối sớm sủa, nếu không thì hồn nghệ sĩ làm anh mãi mê "đuổi hoa bắt bướm," không khéo anh trôi mãi đến khóa 11 để chờ cùng học với Nguyễn Triệu Lương cho vui.

Tốt nghiệp Kỹ Sư Thủy Lâm toàn khoá III chỉ có sáu vị,  động viên nhập ngủ khoá 24 Thủ Đức và sau 4 năm phục vụ trong quân đội, anh được biệt phái về Nha Thủy Lâm và được bổ về làm Trưởng Ty Thủy Lâm Định Tường chăm lo lâm nghiệp cho các tỉnh vùng IV trong một thời gian. Sau đó được chuyển về Nha Trang. 

Nhắc nhớ đến bổng lộc của những năm tháng làm quan ở các vùng ấy, anh cuời mĩm cho biết, vùng IV không có rừng nên công việc khá rảnh rang. Hàng tháng được dân địa phương biếu xén cho vài bao than đước nên anh chỉ tốn chút đỉnh tiền mua trà nhâm nhi nhẫm chuyện đời. Đến khi nhận chức vụ Trưởng Ty Lâm Nghiệp ở Nha Trang, lại một nơi không có rừng, anh tiếp tục tốn tiền mua trà, nhâm nhi dăm ba chén trong những giờ làm việc rất ư nhàn tản. Bù lại, được người địa phương biếu xén vài ký cá mắm làm cho mâm cơm thanh đạm của quan lâm nghiệp miền biển thêm chút mặn mòi. Và khi đất bằng đạy sóng, cùng số phận của những người phục vụ trong chánh quyền cũ anh được nghỉ hưu không lương khi tuổi chỉ hơn ba mươi.

Duyên may đun đẩy để anh định cư ở San Jose và gặp gỡ anh chị Lung Hương.  Từ dây mơ NLS Bảo Lộc làm họ dễ thân, dễ gần gũi và thêm gắn chặt. Nợ nần từ kiếp nào không rõ, để anh Tạo gắn liền với anh em NLSBL chúng ta.  Và với tâm hồn nghệ sĩ, say mê làm báo nên anh đã đóng góp một số bài viết cho Trang Nhà, cho ĐS cũng như đỡ dần anh em NLS Bảo Lộc  trong việc thực hiện các Đặc San.

Với chân tình thương quý các em, anh tham dự tích cực mọi sinh hoạt của Hội, do đấy ngoài những bạn đồng song anh có cả tập thể NLS Bảo Lộc luôn thương kính anh như là một người Thầy, người anh, người bạn vong niên. Riêng kẻ viết những dòng này ở thật xa, không thường gặp nhưng lòng quý mến anh, là nguyên do đáng kể cho những chuyến ngược lại xuôi từ miền đông bắc cận Đại Tây Dương, xuống tây nam bờ Thái Bình Dương hàng năm.

Đất trời nơi đây và thằng em của anh luôn mong được dịp đón tiếp anh chị hầu đáp trả một phần ân tình đã vay. Nói thế chỉ nhằm muốn biểu lộ tấm lòng của mình chứ thừa biết món nợ tình cảm vốn lớn và khó trả nhất, nếu không muốn nói không bao giờ trả được!

vtd
2008
Cùng Tác Giả / Đề Tài