Gót nhỏ em đến, 
đong đầy dư vang của "một thời đã mất" 
 
     
 
    Trong tâm tình thương tiếc, tưởng nhớ đến người bạn vừa rời chúng ta về Cõi Vô Cùng, Trang Nhà xin đăng lại hình ảnh và tiếng hát được ghi lại trong một buổi tao ngộ vào 5 năm trước, 2009, nhân một lần đỗ lại, tìm gặp những bạn vong niên của một thời xa lăng lắc.  (Trang Nhà)

---oOo--- 

   Nếu những năm xa xưa nội trú cùng thời với Trâm & Phượng, vừa được chiêm ngắm hương sắc, vừa được thưởng thức tài năng của hai nàng vào những đêm lửa trại hoặc những buổi văn nghệ trên Đại Thính Đường, thì đêm nay buổi tiệc mừng xuân trong phòng khách ấm cúng của người bạn vong niên, anh em NLSBL đón tiếp Kim Phượng; “gót nhỏ”  em đến từ vùng trời kỷ niệm, lòng reo vui đón tiếp cô em, đón cả dư vang được gọi về từ một thời đã mất.

    Dù thiếu ánh lửa trại hay ánh đèn màu sân khấu Đại Thính Đường soi chiếu khuôn mặt xinh xắn, yêu kiều thời son trẻ của Trâm và Phượng, nhưng trong không khí của buổi tao ngộ đêm nay, quanh ta những người bạn đã một thời ái mộ, đắm say tiếng đàn, giọng hát của Phượng và Trâm. Tất cả cùng lắng lòng nghe lại những tình khúc, và đỗ hồn đắm chìm trong tâm tình của những ngày tháng cũ đã được Kim Phượng gọi về, phủ quanh. Bông đùa lập lại khi Kim Phượng ngân lời cuối của bản nhạc Diễm Xưa, anh Nguyễn Việt Thắng đã nói thay cho một ai đó, hay cho chính mình, hoặc cho tâm tư sâu kín của tất cả anh em, "ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau."   
 
     Nơi đây, ở phương trời lạ, cách chốn cũ một khoảng trời mù khơi và cả chuổi dài năm tháng vụt trôi. Nếu "ngày tháng đã ra đi" hơn mấy mươi năm, thì đời vẫn còn cho ta có cơ may quây quần "ngồi lại". Đêm nay, không định trước, đêm hát nhạc tình của họTrịnh không dừng ở bản nhạc "Diễm Xưa". Dòng nhạc trữ tình của Trịnh Công Sơn được tiếp nối. Cũng tiếng đàn vấn vương, ru hồn réo rắt; cũng gương mặt xa vắng, dạt dào cảm xúc; cũng giọng hát ngọt ngào, nỉ non quyến rũ. Qua bản nhạc "Tình Xa", Kim Phượng tỉ tê kể lể về một "cuộc tình không may" ở khoảng đời vừa chợt đấy đã vội trôi xa . Vả chăng, "tình réo, tình âm thầm" từ khung trời lãng mạn, tưởng chừng mong manh như những hạt sương của một buổi mai ở vùng đất cao nguyên chốn cũ. "Và cuộc tình nào đã ra khơi khi ta còn mãi nơi đây". Phải chăng, "nơi đây" là chốn ấy, mãi quyện lấy, mãi chôn chặt để "hồn ta" ít nhiều ở lại. Và "dòng sông nhỏ" vẫn rì rào "lời hẹn thề" cũ, cũng như "mái tình xưa" vẫn còn tí tách "những giọt mưa" rơi. Và "hồn ta" theo dấu chân kỷ niệm tưởng chừng như đã đánh mất, đã vỡ tan như mảnh tình, nhưng tro than ngày cũ vẫn còn đó, vẫn âm ỉ không nguôi, để "tình réo, tình âm thầm, và sầu réo sầu, bên bờ... vực sâu." Từ vực sâu của vùng trời ký ức, đong đầy bởi những kỷ niệm khó quên!?
 
    Phượng ơi! nếu lần ghé lại nầy của Phượng, do rong ruổi tình cờ và vụt thoáng trôi, "như gió cát phù du bay về" thì "tiếng buồn rơi đều" của tháng ngày trôi xa, đã được cứu chuộc bởi lần gặp lị em đêm nay. Lâng lâng nghe em nỉ non, nhắc nhớ về một "cuộc tình không may", và tâm tình xưa được sống lại đã làm cho "đời bớt rêu xanh."  Sự nồng ấm từ tự tình năm tháng cũ của khung trời Bảo Lộc, hoà với cái ấm của đất trời Cali đêm nay, sẽ được giữ mãi mãi trong lòng mỗi chúng ta. (Trang Nhà - Tháng 2, 2009)                        
 

Ghi chú: Lời viết trên được vay mượn khá nhiều ca từ của bản nhạc "Tình Xa" nhân khi nghe lại tiếng hát của cô em, được biết từ thời son sắc. Tháng 2, 2009