Đọc một bài thơ trên trang giấy học trò được viết từ hơn ba mươi năm về trước. Nhìn nét chữ thân quen, thân quen bởi đây là bút tích của chàng lớp phó Huỳnh Hoàng Ánh làm chúng ta không khỏi bồi hồi xúc động...

Bài thơ có tựa đề: Hoài Bảo... Nhớ Bảo Lộc...

Nhớ Bảo Lộc không phải vì đã lâu chưa trở về Bảo Lộc, bài thơ được viết vào ngày 04/4/1975, chỉ mới mươi ngày kể từ lúc bạn bè chia tay trong biến cố tháng 4, 1975; chính vì thế mà nội dung bài thơ được viết trong tâm trạng hoang mang tiếc nuối. Tiếc nuối vì bao công lao dùi mài kinh sử không biết rồi đây sẽ ra sao.

Bảo Lộc!
Từ đây xa cách nhé.

"Bảo lộc từ đây xa cách nhé" không phải lời chia tay khi tốt nghiệp ra trường mà vì đất nước trong thời tao loạn. Mỗi người mỗi ngã, đứa về Miền Tây đứa theo gia đình chạy loạn... từ đây xa cách mà không biết khi nào gặp lại. chỉ biết nhớ hay nói chính xác là thương nhớ cho những kỷ niệm còn dang dở... cho cái tuổi học trò chưa trọn vẹn... 

Nhớ mái trường im lặng dưới bóng cây
Hoàng Hoa Lộ con đường nhiều kỷ niệm
Sân túc cầu những chiều nhạt nắng
Nhà học ABC thật nhiều luyến mến
Thảm cỏ non cùng những buổi trại vui
Và những tháng ngày rong chơi thác núi
Đại Bình suối đá với rừng sâu
 

Đúng là khó tìm đâu ra một ngôi trường với khung cảnh nên thơ nằm im lặng dưới bóng cây hay những con đường lãng mạng mang tên các loài hoa với biết bao kỷ niệm tuổi học trò... Hoàng Hoa, Đỗ Mai và cả Bằng Lăng Tím ... Tên những con đường mỗi chiều dẫn bọn con trai ra sân bóng. Rồi những dãy nhà học trãi dài giữa những thảm cỏ xanh ở đó đã là nơi đùa vui trong những giờ ra chơi hay những buổi trại vui, những đêm không ngủ ...Và cũng nhớ lắm những lần rủ nhau leo thác Đam Rông hay lội rừng hái lan ở núi Đại Bình thường được xem như những giờ thực tập, học mà chơi, chơi mà học của bọn Thuỷ lâm.

Thế rồi trong cái tâm trạng hoang mang trong giờ phút loạn lạc ấy ai dám chắc cuộc sống mỗi người rồi sẽ ra sao, tìm cho ra một cuộc sống mới còn mù mịt nói chi đến một lần trở lại mái trường xưa nơi bụi đỏ sương mù của vùng đất đất cao nguyên... nơi mà mới chỉ cách đây mấy ngày thôi dưới mái trường Nông lâm súc Bảo Lộc thân yêu bao con người còn chất chứa đầy hoài bão, thế mà giờ đây mỗi người mỗi ngã, chia tay mà không hẹn ngày gặp lại.

Tạm biệt hay vĩnh viễn chia tay ... ai đoán được điều gì sẽ đến chỉ còn biết hy vọng may ra có một ngày gặp lại, nhưng ngày ấy thì còn quá xa vời ... có thể rồi đây đứa còn đứa mất, thôi thì cứ hy vọng, hy vọng tất cả sẽ bình yên để mong sao có ngày gặp lại.

Nhớ về những ngày tháng 3 định mệnh ấy xin gởi đến các bạn bài thơ của Huỳnh Hoàng Ánh để hoài niệm về một thời học trò với biết bao kỷ niệm dưới mái trường Nông Lâm Súc Bảo Lộc thân yêu của chúng ta - Khánh Trần

Cũng riêng tặng các bạn 12 Thuỷ lâm NLS Bảo lộc, niên khoá 1974-1975, xin bấm "vào đây" để xem bản gốc nguyên thủy

Hoài Bảo

 

Bảo Lộc!
Từ nay xa cách nhé
Nhớ mái trường im lặng dưới bóng cây
Hoàng Hoa Lộ con đường nhiều kỷ niệm
Sân túc cầu những chiều nhạt nắng
Nhà học ABC thật nhiều luyến mến
Thảm cỏ non cùng những buổi trại vui
Và những tháng ngày rong chơi thác núi
Đại Bình suối đá với rừng sâu
Có lẽ
Ta không ngày trở lại
Thăm nét buồn của vùng đất cao nguyên
Bạn ơi!
12 Thuỷ lâm "Nhất-Hùng-Vững"
Chúng mình mỗi thằng mỗi ngã
Chia tay nhau để trở lại quê nhà
Hôm tiễn anh đi lòng tôi lặng lẽ
Không biết
Thầy và chúng mày bây giờ ở đâu?
Đang vượt rừng hay đang ở "tạm cư"
Hay khổ sở dưới gót giày Bình Trị ..?
Tao hy vọng!
Bọn mày về đến chốn
Để gia đình không còn phải chờ trông
Mong gặp lại chúng mày
Để cùng nhau kể lại chuyện ngày qua
Hoặc, thương tiếc những thằng đang an giấc
Này bạn!
Đừng buồn số phận bọn mình
Hãy gắng vui và chờ đón tương lai
Dù có gặp trong quân trường
Chiến trận!
Hay ... nghĩa trang quân đội
Nào còn những sớm sương mù
Chuyền nhau điếu thuốc
Những buổi trưa nắng cháy
Cắp sách đến trường ngồi dưới bóng cây
Đùa nhau thỏa thích
Hay đứng hàng giờ chờ cơn mưa tạnh
Trở về nhà trọ
Giã từ tuổi học trò
Chạy loạn!
Để rồi khoác lên người bộ "kaki"
Hy vọng thật nhiều
Một ngày bình yên
Trở lại trường đông đủ
Mở hội mừng ngày gặp lại.

              

Viết 2g30 đêm ngày 04-04-1975 NLS Cần Thơ