HỒN thiêng đất nước ngàn năm,
TỔ tiên gây dựng bao lần thịnh suy.
QUỐC gia uy dũng bước đi,
NGỰ trong tâm tưởng lời ghi Tiên Rồng
.
TRONG đồng lúa vẫn trổ bông,
RỪNG xanh sừng sững một màu xinh tươi.
THẲM đậm trong mỗi con người,
RỪNG thiêng – ngọc quý sáng ngời Trường Sơn.
Đ
IÊU tàn – những kẻ vô ơn,
TÀN phá, chặt, đốt rừng hờn căm mang.
TỔ quốc loang lổ, đ
iêu tàn,
QUỐC gia nghiêng ngã tră
m ngàn khổ đau.
SUY cùng... để lại ngày sau...
VONG thân nghèo đói, nỗi đ
au muôn đời.
 
Dương Xuân Triều