Tôi viết bài thơ từ giã:
“Tình thương yêu nhỏ bé muôn đời”
Khu phố Blao nho nhỏ,
Nỗi niềm thương chan chứa chơi vơi.
Mùa thương yêu chưa từng cởi mở,
Biết nói gì trong nỗi nhớ vô bờ.
Người nhé: “Blao nhỏ bé muôn đời thương mến”
Mùa tựu trường hoa nở đẹp tươi,
Mầu hoa đẹp tôi nhớ muôn đời:
Sắc vàng và khoảng trời xanh vô tận.
 
Tôi nhớ mãi những đêm dài hoang vắng,
Trời cao nguyên trăng sao đẹp vô ngần!
Gió lạnh về hồn khép nép phân vân,
Và thương nhớ vô vàn khung trời lạ.
Tôi nhớ buổi bình minh nắng vàng dát ngọc,
Ngàn chim rừng xao xuyến phút ban mai,
Hồn bơ vơ thương nhớ đến u hoài.
Bóng “người ấy” âm thầm bên vệ cỏ,
Nỗi thương nhớ tan dần theo nắng đổ,
Một tình thương chợt đến rất mong manh.
Chuỗi ngày dài xa lạ cứ trôi dần,
Vào dĩ vãng những đêm ngày hoang dại.
Tôi thương nhớ những chiều nắng quái,
Những chiều nhìn đồi núi xa xa,
Những chiều nghe thương nhớ chan hòa
Hồn điên dại thường mơ nhiều xa lạ.

Tôi thương nhớ một mùa thương “cuối hạ”
Hoa muôn mầu với bướm lạ muôn phương,
Dáng ngọc thướt tha thoáng nét u buồn,
Tôi thương nhớ và rồi thương nhớ mãi.
Có những đêm trăng thấy mình nhỏ dại:
Lòng muốn yêu đương tha thiết người ơi!
Nhìn sao khuya nhung nhớ chuyện qua rồi,
Hồn ôm ấp từng giấc mơ nhỏ bé.
Thôi yêu thương chớ thoảng bay đi nhé,
Tôi bơ vơ rồi đấy nhớ thương ơi!

Những bình minh sương trắng phủ lưng đồi,
Tôi chợt tỉnh mộng yêu đương điên đảo.
Rồi cố học để lòng không tê tái,
Và cúi đầu với công thức đóng khung.
Rồi cố gắng quên lo sợ hãi hùng,
Của mộng mị buổi trưa mầu hoang dã.
Rồi cứ thế: chuỗi ngày say nắng ráo,
Và quên đi những háo hức kinh thành.
Về “Blao nhỏ bé” tận  rừng xanh,
Lòng rộn rã ngay khi nhìn bến vắng.
Lặng yên nghe những quãng chiều tắt nắng,
Nhạc rừng chiều xao xuyến ý trong tim,
Hồn Blao nhỏ bé quá im lìm,
Tôi hái vội những cành hoa nho nhỏ.
Để lòng đừng buồn sầu tê tái,
Mắt về xa ngan ngát một mầu xanh.

Bây giờ từ giã Blao nhỏ bé,
Về kinh thành sống lại những ngày qua.
Nức nở nhìn Blao tha thiết đêm nhòa,
Những giọt lệ sầu vơi dài trên má.
Người ơi nhé biết nhau thì muộn quá!
Nhưng vẫn còn thương nhớ đầy vơi,
Chuyện nhớ thương xao xuyến xa vời
Và người nhớ thương ơi; xin đừng khóc!


Khuê Ly
Ngày xa Blao 21-5-1962