Ta ngã xuống như một lần tạ tội
Cơn đau này xin gởi đến trăng sao
Đá đã hằn sâu vạn lời sám hối
Sóng cũng dâng lên hẹn ước thuở nào
 
Bốn mươi năm từ ngày ta cách biệt
Hôm nay đây trở lại bến đò trưa
Ta đứng đó bâng khuâng em có biết
Có nhớ lời tình tự buổi ban sơ
 
Từ dạo ấy ta chim trời lãng đãng
Đưa em về phố nhỏ với mộng mơ
Ta lỗi hẹn cùng em nhìn trăng sáng
Dệt vần thơ năm tháng tuổi mong chờ
 
Ta ngã xuống cho vơi niềm tội lỗi
Vết thương này xin giữ lại ngàn sau
Dẫu lang thang trên quãng đời trôi nổi
Kiếp sau mình nối tiếp chuyện trầu cau
 
Bốn mươi năm theo lời ru của đá
Ta đã về em có biết hay chưa
Dẫu phố cũ nay biến thành xa lạ
Vẫn còn trong ta Thảo của ngày xưa.
 
Nguyễn Ban Sơ 
9/2012
 
 
 

 

Cùng Tác Giả / Đề Tài