Người đàn ông kéo chiếc ghe 
trên dòng sông cạn
miệng nghêu ngao
lời ca thuở nào
sỏi đá nghiến dưới chân
buồn
tưởng vỡ.
 
Người đàn ông kéo chiếc ghe 
ngược dòng tìm bến cũ
bóng người trôi
sóng nước nhập nhòa
trần trụi vết thương
bày trước mặt
nước theo dòng
có lúc tanh nồng.
 
Người đàn ông kéo chiếc ghe
đi mãi không thôi
bình minh
u uất nghẹn lòng
không dấu được nỗi đau
hoàng hôn tới
rã rời 
vết rêu
bến
bờ
ai đợi.
 
Người đàn ông
giấu hạnh phúc
kéo giấc mơ hấp hối
gắng
bước
hết cuộc đời.
 
Nguyễn Thành Trung