Xin một chút nắng bên đồi
Cho hoang sơ ngỏ những lời quặn đau
Rừng xưa - nay đã bạc mầu
Cố vươn vai - cố ngẩng đầu bước đi
 
Ngày mai còn lại chút gì
Thì em chắc hiểu, rừng suy tàn rồi
Lắng nghe sông cạn khóc cười
Đàn chim điên hót những lời ca hoang
 
Bình yên trong nỗi kinh hoàng
Núi kia đã tắt âm vang lúc nào
Khăn tang mây vắt trên cao
Khóc thương một thuở bóng hào quang xưa.
 
Nguyễn Thành Trung