Người ngồi trong góc phố
Nghêu ngao bài ca buồn
Mắt từng tia máu đỏ
Chếnh choáng ly rượu suông.
Lời ca luôn rớt nhịp
Ngắc ngoải dòng đời trôi
Trắng - đen là không sắc
Nên lẫn lộn tình người.
Nụ cười rơi nước mắt
Xuống chao nghiêng mảnh đời
Nghe trăm nghìn mũi nhọn
Xuyên thấu vào cuộc chơi.
Bây giờ hơi thở cạn
Gắng gượng ly rượu mời
Đời hom hem mục nát
Nỗi đau chai sạn rồi.
Đâu đó trên mái phố
Tiếng chim rừng lạc bầy
Chiều trong cơn hấp hối
Tiễn người vào cơn say.
 
Nguyễn Thành Trung