Đêm
mẹ ngủ làm sao
trên mái nhà tranh nhô lên mặt nước
đêm
em ngủ thế nào
giữa bốn bề trống trải trước sau
đêm
vết thương tối qua của cha
do chiếc thang tre gập gẫy chắc bây giờ sưng tấy
Đêm
sóng dập dềnh 
cả nhà lạnh lắm phải không?
đêm
chắc chẳng ai ngủ đâu
bụng cồn cào thấy đói
mẹ ngồi bó gối
nghĩ về đám ruộng xanh
vừa mới trổ đòng
cha lặng lẽ nhớ chiều qua
yếu tay buông dây để trâu theo dòng lũ
còn em... thao thức
tiếc sách vở ướt nhòe.
 
Ôi! đêm âm u
cả xóm cùng không ngủ
thở dài hoài mà trút bớt khó nghèo đâu?
đêm không ánh sao
cánh cò không chốn đậu
miền Trung ơi... xin một chút nhiệm màu...
 
Nguyễn Thành Trung
 
Thương xót Miền Trung đang trong cảnh  "màng trời, chiếu nước." (Trang Nhà)