hạ về rồi, phượng buồn rưng rức đỏ
cố quay lưng - sao cứ phải ngoái đầu

 ta chếnh choáng, loay hoay cơn khốn khó
vỗ về em, ôm ấp chút nhiệm mầu


Nguyễn Thành Trung