Đồi nghiêng chao vạt quỳ vàng
lũng sương lành lạnh đông sang bất ngờ
dốc xưa nay chẳng còn thơ
mắt xa xăm dấu hoang mơ thuở nào
cỏ hồng gợi gọi lao xao
tiếng chân ngựa nhẹ dẫn vào tịch nhiên.

NTT