Loanh quanh ven triền phố núi
Mây nghiêng vắt một sợi buồn
Đạp xe, em về rất vội
Hút sâu con dốc bên đồi.
 
Xam xám chiều buồn ít nắng
Nhìn từng giọt cà-phê rơi
Quán xưa - bây giờ cũng vậy
Bức tranh tĩnh vật sau quầy.
 
Tường gạch chiếc đèn hiu hắt
Trống hơn một nỗi cô đơn
Ngoài hiên tường vi lay nhẹ
Gió đưa vài cánh trên hè.
 
Chiếc ghế gỗ còn hơi ấm
Đâu đây buồn dấu môi cười
Rời tay trăm lần vẫn thế
Chút đau chia giữ mỗi người.
 
Nguyễn Thành Trung