Khởi đi từ keo sơn  "Nông Lâm Súc Bảo Lộc" để anh em chúng ta luôn mãi tìm nhau và dần gặp lại sau hơn bốn mươi năm rời trường. Cũng từ  keo sơn ấy, cô em Kim Phượng trong chuyến đi Toronto từ thành phố Calgary, khoảng cách mấy ngàn cây số, ghé lại thăm tôi, một ông anh học chung trường và chưa một lần gặp mặt.
     Thân tình đặc biệt từ ngôi trường đã giúp anh em chúng tôi bỏ những khuôn sáo, thay vào đó, miệt mài, say sưa nhắc nhớ về những kỷ niệm đặc thù  của trường, về những người bạn chung của  thời cắp sách.
     Qua thăm hỏi, một khám phá khá thú vị, nhà thơ Nguyễn Ban Sơ vốn là  Hồ văn Phú, người anh cả của Kim Phượng và Kim Trâm. Uớc mong Trang Nhà NLSBL được sự hợp tác của ông anh đã được Kim Phượng nhận chuyển lời  giúp. May mắn được sự vui vẻ thuận ý của anh Phú.
     Vừa nhận được một bài thơ "Nhớ Mẹ" cùng với một bài thơ khác,"Em về", do nhạc sĩ Trần Lãng Minh phổ nhạc, qua tiếng hát của chính nhạc sĩ Lãng Minh. (CD Đôi Bờ Thương Nhớ 2)  
     Dù rất muốn ghi đầy đủ hơn nhưng  qua lời nhắn gởi thật khiêm cung của tác giả nên chúng tôi xin ghi vài điều:
     Nhà thơ Nguyễn Ban Sơ đã cộng tác với những tờ báo chuyên đề văn học và nghệ thuật như: Văn Uyển, Văn Học, Làng Văn, Thời Văn,  Văn Phong, Thi Ca, Diễn Dàn Thủ Đô, Phụ Nữ Diễn Đàn, Văn Nghệ, Cỏ Thơm, Kỷ Nguyên Mới... Hiện anh cư ngụ tại thành phố Bristow, Virginia, Hoa Kỳ.
     Quả thân tình NLS Bảo Lộc thật tuyệt diệu, cũng như ơn phước vừa đủ để những người con cùng xuất thân từ ngôi trường thân yêu ấy; dù đã tản lạc tứ phương và nay nơi  đất khách, xa chốn cũ  cả một khoảng  trời mù khơi được gặp lại bầy đàn của mình và cũng là cơ duyên để được sự hợp tác của nhà thơ Nguyễn Ban Sơ. Xin trân trọng giới thiệu cùng độc giả Trang Nhà, gởi đến anh lời cám ơn chân tình của tập thể chúng tôi. (Trang Nhà)

alt

 
                      NHỚ MẸ  
 
Mẹ yêu dấu từ nay xin vĩnh biệt
Cõi thiên thu miền vĩnh phúc bình yên
Mẹ ra đi không một lời giã biệt
 Mẹ xa con trong giấc ngủ thật hiền
 
 
Mẹ nằm đó mặt trời chưa tỉnh giấc
Thấy thật gần nhưng cũng đã rất xa
Kỷ niệm xưa mẹ ôm vào lòng đất
Con tiếc thương hoài tình mẹ thiết tha
 
Vẫn cứ tưởng tim con là đá tảng
Nặng ngàn cân theo ngày tháng lang thang
Vuốt mắt mẹ áo nâu sòng một sáng
Có ngờ đâu đôi dòng lệ bàng hoàng
 
Vẫn cứ tưởng Mẹ hãy còn đâu đó
 
 Mới hôm kia còn ấm áp tiếng cười
Mới hôm qua còn đưa con ra ngõ
Mới hôm nào còn rạng nét vui tươi
 
Mẹ nằm đó chừ yên thân mẹ hỉ?
Cõi trăm năm ngày tháng thật xa xăm
Mẹ yêu dấu mẹ ngủ yên đi nhé
Để con về tĩnh lặng đến nghìn năm 
                                            
Nguyễn Ban Sơ
20-8-98


Ghi Chú: Trang Nhà sẽ trình đăng bài thơ "Em Về" cùng nhạc vào những ngày tới.