Một người hấp-hối chết, nhìn thấy Chúa ưu-ái trao cho chiếc va-li, 
Chúa nói: Đến giờ con ra đi rồi!
 
Ngạc- nhiên người này hỏi: Bây giờ sao?  Sớm quá, con còn nhiều việc chưa làm!
Chúa nói: Rất tiếc vì tới giờ con ra đi thôi!
 
Người này hỏi: Có gì trong va-li hở Chúa?
Chúa đáp: Hành trang của con đó.
 
Sở hữu của con, y phục, tiền-bạc?
Chúa đáp: Các vật đó không phải của con, chúng thuôc về trái đất!

Vậy có phải ký ức của con?
Chúa đáp: Không phải của con, của thời gian!

Phải chăng tài năng của con?
Chúa nói: Không phải của con, của hoàn cảnh
 
Có phải bạn bè hay gia đình con?
Chúa nói: Rất tiếc cũng không phải của con, chỉ là tiến trình cuộc đời
 
Phải chăng  vợ con của con?
Chúa nói: Không phải của con, mà là tâm-tư con

Có phải là thân xác của con?
Chúa nói: Cũng không phải của con, nó là cát bụi!
Phải chăng tâm linh con?
Chúa nói: Không, của ta!

Phập phồng người chết nhận chiếc va-li Chúa trao,
Liền mở ra xem, bên trong không có gì cả, trống rổng!
Bàng hoàng người chết nói không  có cái gì là cúa tôi cả!

Chúa nói: Đúng thế, tất cả thời gian con sống là của riêng con
 
Đời sống là thời gian đó của riêng mình!
Bởi thế, nên tận hưởng thời gian đó, khi mình có!
Đừng để những gì mình có qua đi
Sống đi, vui sống đời mình
Đừng bỏ qua nguồn vui khi có, vì chính đó là sở hữu của mình!
Tất cả mọi thứ mình có hiện tại là của riêng mình, và bạn không thể mang theo được gì cả khi ra đi!!!
 
Ngô Thị Ngọc Trang
Sưu tầm