Về Việt Nam đã bao lần mà chưa lần nào Lan đi tour Du Lịch Xanh.  Người ta nói, du khách sẽ được đưa đi luồn lách theo các con sông trên một chiếc thuyền nhỏ, rồi ghé vào các vườn cây trái sum xuê, gặp gỡ những người dân quê miền Tây hiền lành chất phát, nghe những điệu hò ngọt ngào, những câu ca vọng cổ mùi mẫn và nếm những món ăn tươi thật dân dã.

      Chôn nhau cắt rún nơi đồng bằng sông Cửu Long, có lẽ những hình ảnh này không mới mẻ gì đối với Lan.  Tuy vậy, nàng vẫn khao khát muốn tìm lại cái cảm giác của những ngày tháng cũ, khi cả dòng họ nhà nàng còn sống quây quần với nhau nơi làng xóm êm đềm.  Nhưng đã bao lần đề nghị của Lan bị Phi, chồng nàng khước từ, với cái lý do rất đơn giản, vì Lan không biết bơi.

      Thật lạ lùng cho cái lý do này.  Phi cũng thừa biết Lan xuất thân từ miền Tây Nam Việt Nam với kinh rạch chằng chịt, sông nước đối với nàng quen thuộc như mồ hôi mặn của cha, như sữa ngọt của mẹ.  Hơn nữa, dù được sanh ra và lớn lên ở đô thị, nhưng miền Tây cũng là quê hương của Phi, chắc hẳn chàng cũng đã quá rành rẽ chuyện ghe xuồng. Có lẽ khởi sự từ lần đầu trở về Việt Nam, dịp gia đình Lan đi thăm mộ ông bà của Lan, chiếc tam bản nhỏ tẻo teo đã phải băng ngang con sông cái, nhánh Bassat của giòng Hậu Giang, để có thể từ chợ quận tới được cù lao Mây ở bờ bên kia.  Khi chiếc tam bản ra giữa sông, trong lúc Lan vẫn vô tư hít thở bầu không khí trong lành của trời mây sông nước, thì Phi lại lo nhìn quanh quất, sóng cả mênh mông, hai bờ xa tít, Phi chợt buột miệng hỏi:

        " Trên tam bản không có cái phao nào sao? "

      Không ai trả lời, vì đó là chuyện thường.  Phi nhìn một lượt từng người: 4 người đàn ông chắc chắn là bơi được, ngay cả đứa con gái 10 tuổi của Lan cũng biết bơi, chỉ có mình nàng. Thấu hiểu nổi lo lắng của chồng, Lan dí dỏm trấn an:

      "Anh à! Dù cho biết lội, con sông cái này cũng không để ai thoát trước khi ra biển đâu, em có biết lội cũng bằng thừa mà".

      Tiếng cười dòn của Lan không thể xóa tan tâm trạng bất an của Phi.  Nhưng Lan giả bộ làm lơ, đã nhiều năm không được đi trên sông, nàng phải để hết tâm trí mà tận hưởng cái cảm giác thần tiên này. 

      Chiếc tam bản nhỏ chỉ đủ chỗ vừa vặn cho sáu người ngồi.  Cánh quạt máy đuôi tôm rẽ đều con nước, mũi ghe đâm xiên chiều xương cá trên ngọn sóng bập bềnh.  Một chiếc ghe máy khác bỗng vượt ngang khiến cho sóng vỗ to hơn dồn dập, chiếc tam bản nhấp nhô trồi lên sụp xuống nhiều đợt, bọt nước tạt vào mặt nghe mát lạnh. Lan đưa tay vịn mạn ghe nhưng trong lòng không chút sợ hãi.  Dù không biết bơi, nhưng sóng nước không làm khó nàng được đâu.  Đứa con gái của Lan thích thú cười vang, mặc cho Ba nó đầy lo lắng một cách lạ lùng.

      Nhưng lạ lùng hơn phải kể là chuyện Lan, một người xuất thân từ đồng bằng sông Cửu Long, mà người ta nói "vừa nứt mắt đã lội như rái", lại không biết bơi.

      Thật ra, đã có lần Lan được tập bơi.  Lúc ấy, Lan chỉ mới 7 tuổi, nhằm dịp hè, các anh của Lan từ Sài Gòn tựu về đông đủ.  Cứ mỗi buổi chiều, khi thủy triều lên cao dâng ngập con Kinh Đôi, mặt nước lé đé sàn của các căn nhà dãy mé sông, các anh lại đổ ùa xuống kinh, bơi lội thỏa thích.  Lan rất mê theo anh út trai, nên đòi tập bơi để được cùng anh xuống nước.

       Kinh Đôi được đào vào thời Pháp thuộc, từ nhánh Bassat rẽ về phía Đông, dọc theo con đường chánh của chợ quận, chia đôi hai nhánh ôm lấy lõm đất ở giữa thành cù lao Tròn như tên gọi.  Mỗi khi chiều xuống, sinh hoạt dọc theo mé kinh thật nhộn nhịp, gánh nước, giặt giũ, tắm táp.  Cái ồn ào của bến sông càng tăng thêm cùng tiếng chim bìm bịp kêu con nước lớn. Trên không, mấy con chim bói cá lượn lờ qua lại, chốc chốc lao thẳng xuống mặt nước nhanh như chớp rồi cất cánh bay lên, cắp theo một con cá xấu số.

      Ở quê, người ta tập bơi theo kiểu "tự sanh, tự dưỡng".  Ba của Lan thảy đại Lan và người chị xuống nước rồi bảo bơi vào bằng cách đập hai chân.  Chị của Lan rất sợ bùn non nên co chân lại không bơi gì hết.  Còn Lan cố hết sức làm như được chỉ dạy nhưng không dễ dàng chi.  Lâu ngày không xuống sông nên Ba của Lan bị vọp bẻ, bỏ Lan và chị lại cho mấy anh:

      "Ba lên nhà trước, tụi con ở lại coi chừng hai đứa nhỏ".

      Trong lúc anh lớn của Lan tập bơi cho chị, Lan đi lần theo cây cầu ván ra xa hơn nữa ngoài sông để có thể nhìn thấy anh út trai đang vượt ngang con kinh và bơi dọc theo cù lao Tròn.  Càng ra xa, nước càng dâng cao lên đến ngực, Lan chợt sụp chân ra khỏi cây cầu ván.  Lan chới với, cố sức đập hai chân, tai loáng thoáng nghe có người la hoảng:

      "Con bé chết chìm, con bé chết chìm..."

      Có một bàn tay nào đó nắm chặt cánh tay Lan kéo lên, là ông gánh nước mướn. Được kéo lên cầu, Lan đứng run lẩy bẩy, mặt mày tái mét.  Đó là lần đầu tiên mà cũng là lần cuối cùng Lan được xuống sông.  Má của Lan thất kinh hồn vía:

     "Con sông này có huông, năm nào hà bá cũng bắt đi một người. Cũng may là năm nay có một đứa bé chết chìm trôi tắp trên đám chà, nếu không, có lẽ đứa đó đã là ..."

      Má Lan sợ quá, bỏ lửng câu nói. Từ đó về sau, mé sông trở thành cấm địa cho chị em Lan.  Chị của Lan thì vui sướng vì không phải đụng vào bùn non.  Em gái út yếu ớt của Lan không phải buồn thiu khi không được cùng hai chị xuống nước.  Chỉ có Lan, mặc dù sợ nhưng tiếc rẻ vì không bơi được.

      Lúc Lan đi học, nô đùa với bạn bè, môn gì chơi cũng trội và rất được mến chuộng. Nhưng khi đụng đến sông nước thì Lan như con rùa rút cổ.  Có đứa bạn chỉ vẽ:

     "Mày bắt con chuồn chuồn cho nó cắn rún thì bơi được liền".

       Mỗi ngày đi học về, dọc đường thấy con chuồn chuồn nào là Lan bám sát theo cố bắt cho được.  Con chuồn chuồn xanh màu lá mạ, thân hình trông tựa chiếc trực thăng, đầu to nhưng chiếc đuôi dài và ốm như cọng tăm. Với đôi cánh mỏng như tờ giấy kiếng, đang bay tới nó chợt giật lùi ra sau nhanh như cắt, khiến Lan theo nó đến hụt hơi.  Phải đợi nó đậu lại trên ngọn cỏ đuôi chồn, Lan mới rón rén tới chụp nó từ phía sau, nhưng hai mắt kép của nó to như đèn xe hơi và rất lanh, cho dù Lan chụp nhanh cỡ nào nó cũng thấy được và bay vụt đi khiến Lan cứ bắt hụt hoài, nên cuối cùng Lan vẫn chưa biết bơi.

      Chuyện tập bơi đi vào quên lãng.  Ngày tháng dần qua, Lan đi đại học và quen với Phi. Phi rất thích bơi lội.  Nhưng ngay cả khi Lan và Phi khắng khít với nhau, mỗi lần Phi đi hồ bơi thường rủ Lan đi cùng, Lan chỉ mang sách theo đọc và ngắm nhìn Phi vùng vẫy dưới nước, sông hồ gì thì cũng chỉ là kỷ niệm.

      Một hôm, như mọi khi, Lan vẫn ngồi trong nhà mát với một ly nước, một bịt đậu phộng rang, và một quyển sách, trong lúc Phi đang bơi dưới hồ.  Chợt một cô gái trạc tuổi Lan đi đến gần.  Cô mặc áo tắm vàng, bên ngoài choàng chiếc khăn lông to màu xanh thẫm, nước từ người cô đọng thành những dấu chân theo mỗi bước cô đi.  Cô đã qua khỏi chỗ Lan ngồi, bỗng dừng lại, nhìn Lan một chập, rồi quay lui và ngồi xuống chiếc ghế cạnh Lan, bắt chuyện:

      "Bồ không bơi sao?"

      Lan lắc đầu:

      "Tôi không biết bơi".

      Cô gái cười thân thiện:

      "Tôi thấy bồ vào đây thường lắm mà, sao không tập bơi?  Bồ đi với anh ấy phải không?"

      Cô gái đưa ngón tay trỏ có đeo chiếc nhẫn mặt đá đỏ chỉ về phía Phi. Lan gật đầu, mắt nhìn Phi đang chuyện trò với vài cô gái vừa xuống hồ.  Cô gái nhìn xa xăm:

      "Mấy năm trước tôi cũng không biết bơi như bồ, nhưng bạn trai của tôi thích bơi lắm.  Tôi không chú ý mấy về việc này, cho tới một ngày anh nói lời chia tay với tôi, bảo là tôi không hợp với anh ấy.  Về sau tôi mới biết anh ấy đi cùng một cô vẫn hay bơi với anh ấy.  Và từ đó, tôi cố tập bơi, nhưng muộn rồi, muộn rồi".

      Cô gái dứt lời thì đứng dậy đi về hướng hồ bơi, buông chiếc khăn lông trên nền xi măng và nhảy ùm xuống hồ khiến nước văng tung toé.  Lan lấy một hột đậu phộng cho vào miệng, lòng suy nghĩ lan man, tới khi Phi đã đến bên cạnh bao giờ Lan cũng không hay biết.  Phi cười để lộ hai hàm răng trắng đều:

      "Lan muốn đi bơi xuồng không?

                                                                                                                                                             

Lan gật đầu. Phi thuê một chiếc xuồng ba lá và chèo đưa Lan đi dọc con kinh đào trong khuôn viên hồ bơi.  Dù sanh trưởng ở Sài Gòn, nhưng Phi bơi xuồng rất thạo.  Sao cái gì Phi cũng giỏi.  Phi nheo một mắt nhìn Lan:

      "Lan có muốn chèo thử không?"

      "Có! Đưa Lan chèo thử xem". 

      Lan cầm mái chèo khuấy xuống nước, chiếc xuồng không đi tới mà cứ đi vòng vòng một chỗ.  Phi cười vang rồi bước qua ngồi sau lưng Lan:

      "Lan khuấy một cái xuống nước rồi phải đưa xuôi mái chèo như vầy nè thì xuồng mới tới được"

      Lan chợt ngoảnh ra phía sau nói với Phi:

      "Lan rất thích tập bơi"

      Phi thoáng chút ngập ngừng:

      "Được chớ! Nhưng lúc sau này nước hồ hơi dơ.  Chờ khi nào nước sạch hơn rồi tập"

      Nước hồ không bao giờ sạch hơn, nên chuyện tập bơi của Lan vẫn chưa thực hiện được.

      Sau khi cưới nhau, mấy lần đi nghỉ mát ở biển Vũng Tàu hay Nha Trang, những bộ áo tắm trên người Lan chỉ để tô điểm cho chiếc eo thon thả, cho đôi chân mượt mà, gìỡn sóng và tắm nắng, cả Lan và Phi không ai nghĩ đến chuyện Lan tập bơi.  Công việc của Phi nhiều hơn và nước hồ bơi có lẽ dơ hơn, nên Phi cũng hiếm khi đi bơi. Lan quên bẵng lời cô gái ở hồ bơi và hình ảnh các người đẹp mặc áo tắm vây quanh Phi.

       Sống ở Mỹ một thời gian, mãi đến khi Lan đưa con gái đi học bơi, nhìn mấy đứa con nít tập bơi thật dễ dàng, sau vài giờ thực tập là chúng bơi như rái.  Lan rất muốn tập bơi.  Lan và một cô bạn, cũng thuộc loại "dị ứng" với bơi lội, nhờ một cô giáo dạy riêng. Đúng là hạng "thày chạy", sau một tháng cô giáo chạy mất tiêu, vì học trò bướng bỉnh quá.  Lan và cô bạn tự tập một mình dưới sự giám sát của hai đức lang quân.  Lan không hiểu tại sao mình chỉ bơi được một quãng ngắn lại chìm lĩm. Tập bơi mấy tháng mà Lan cũng chỉ bơi được chiều ngang của cái hồ nhỏ. Phi bảo vợ:

      "Em thử tập bơi ếch đi. Có thể vì bơi sải mau mệt nên em không bơi được xa"

      Lan nghe theo làm thử, được một quãng, Lan hụt hơi ngừng lại, tay bám vào bờ hồ.  Phi nhìn vợ cười âu yếm:

      "Em bơi như con thuyền ngược dòng, nhìn xem, nãy giờ vẫn còn ở đây".

      Lan quay lại nhìn nơi khởi điểm, nàng cũng hết ý kiến cho mình nên chỉ biết cười trừ.  Phi lại tập cho Lan lặn, mặc cho Phi chỉ cách gì, Lan cũng không chịu chìm xuống đáy hồ.  Thật là "lặn thì nổi, lội thì chìm". Thày đã chạy, chồng cũng chạy, nên Lan cũng đành chạy luôn.

      Lan không biết bơi cũng "không ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới" cho tới những lần đi nghỉ mát.  Con gái Lan rất thích sinh hoạt trong nước.  Một vùng biển nhiệt đới ấm áp, nước xanh trong vắt, snorkeling hằng giờ là thú vui bất tận của Phi và con gái.  Lan đi theo nhưng chỉ ở trên bãi tắm nắng hoặc tán gẫu với mấy người chung quanh.  Đôi khi bãi vắng người, Lan đi quanh quẩn lượm mấy vỏ sò, vỏ ốc đến chán.  Hai cha con Phi thấy Lan ở một mình trên bãi nên cũng lo ngại mà không lặn được lâu hơn. Có lần, hai cha con Phi định cùng các du khách tham gia chuyến bơi xuôi dòng một con sông.  Phi tỏ vẻ áy náy:

     "Con với Ba bơi từ đây tới cuối dòng, Má phải đi bộ một mình tới đó mới gặp được.  Hay là ta chơi trò khác đi".

      Con gái Lan có vẻ thất vọng:

      "Nhưng con rất muốn bơi sông"

      Nhìn nét mặt tiu nghỉu của con, Phi không đành lòng, nên đề nghị:

      "Hay là em ôm cái phao, anh và con sẽ kéo em theo".

       Lan biết chắc như vậy sẽ làm mất hứng thú của hai cha con Phi nên lắc đầu nguầy nguậy:

      "Em hơi lạnh. Hơn nữa em thấy cảnh rừng đẹp quá, em muốn ngắm cảnh một lát trong khi đi dạo từ từ tới chỗ đón cha con anh".

       Không để cho chồng và con nói gì thêm, Lan xách giỏ quay đi. Con đường mòn băng rừng thật thơ mộng, những tàn lá xanh mướt phủ kín ngang đầu, ánh mặt trời nhiệt đới xuyên cành dìu dịu.  Đôi bướm nhung đen, cánh điểm đốm đỏ viền trắng, nhởn nhơ bay lượn quanh mấy dây huỳnh anh vàng thơm ngát.  Hai con sóc đuôi cong đuổi nhau từ trong buội chạy soạt qua, khiến con kéc đủ màu đang đậu trên cây bằng lăng giựt mình la chéc chéc, và bay vụt lên, làm cho mấy cánh hoa tím rơi lã chã. Cảnh đẹp nhưng đi một mình Lan cũng cảm thấy hơi cô đơn.  Tới được điểm đích của dòng sông thì cha con Phi cũng vừa loi ngoi leo lên bờ.  Con gái Lan cao hứng  nói huyên thiên:

       "It was so cool, Mamy!  Má tập bơi đi, lần sau đi với con".

       Lan mở giỏ rút hai cái khăn lông đưa cho Phi và con, trong lòng cũng vui lây:

       "Má đi với con rồi ai giữ giỏ?"

       Con gái liến thoắng:

       "Mình bỏ đại ở đó rồi đi bộ trở lại lấy, không ai ăn cắp đâu. Ư ư ư, con lạnh quá"

       Cả ba người cười vang, kéo nhau ra khỏi rừng.

       Về khách sạn, ăn tối xong, con gái Lan đi ngủ sớm vì trong ngày chơi đùa đã tiêu hao nhiều năng lượng.  Lan pha hai ly trà bưng ra hiên cùng Phi.  Mọi du khách đều rút về phòng hoặc ở trong các bar rượu nên ngoài sân khá yên tĩnh.  Ngồi bệt dưới hàng hiên, Lan nghĩ ngợi mông lung, chợt thấy mình hết sức vô dụng.  Những tháng ngày bên cạnh Phi, Lan luôn cố gắng trở nên hoàn mỹ, không để cho Phi thất vọng vì nàng, nhưng Lan cảm thấy dường như càng ngày nàng càng để lộ nhiều yếu điểm hơn trước mắt Phi.  Lan chợt nhớ lại câu chuyện với cô gái ở hồ bơi năm xưa, dù không tin là một ngày Phi sẽ xa nàng sau bao năm chung sống chỉ vì Lan không biết bơi, nhưng trong dạ Lan vẫn xốn xang không yên.  Lan quay sang chồng ngập ngừng hỏi:

       "Em không bơi được anh có bực không?  Lắm lúc em thấy mình làm cản trở cuộc vui của anh và con"

       Phi nắm lấy hai bàn tay Lan, nhìn sâu vào mắt vợ:

       "Em có biết đàn ông rất ngưỡng mộ tài trí của đàn bà, nhưng chính yếu điểm của đàn bà mới là cái đàn ông yêu ái.  Anh yêu em thắm thiết nhất là những khi em nằm trên giường bệnh, thều thào nhờ anh rót giùm cho em chút nước".

       Một giọt lệ nóng hổi từ đôi mắt đã có đuôi lăn tròn trên má Lan.  Đôi mắt một thời lóng lánh như chứa ngàn ánh sao làm Phi say đắm.  Phi mở rộng vòng tay ôm chặt Lan vào lòng.  Lan thấy mình ngộp thở như đang bơi ngược dòng, một dòng nước biếc trong xanh nhìn xuyên tới đáy.  Từng bầy cá đủ màu sắc rực rỡ bơi nhởn nhơ quanh các cụm san hô, những lá rong dài ẻo lả theo làn nước, những con sò óng ánh thở bọt khí thành tràng.  Hàng vạn thủy cảnh tuyệt vời như trong film hoạt họa The Little Mermaid hay Finding Nemo đang bao quanh lấy nàng.  Lan tựa đầu vào vai chồng im lặng.  Đêm đã rất  khuya mà trăng hạ tuần vẫn còn chênh chếch ngọn cây, vầng trăng khuyềt đi nửa mảnh cho ánh sáng vàng nhạt mờ soi cây cỏ, sóng biển rì rầm thay bao lời tình tự.  Lan tưởng chừng như có thể ngồi như vậy suốt đêm.

       Con đò máy tròng trành theo bước chân Lan.  Tay vịn hờ vào cây sào, Lan tươi cười bước xuống khoang đò.  Cuối cùng thì nàng cũng tham dự chuyến Du Lịch Xanh.  Con đò từ từ tách bến băng qua con sông cái, nhánh Cửa Tiểu của giòng Tiền Giang.  Khoang đò khá rộng rãi, dư chỗ cho 8 băng ghế, Phi ngồi ở băng ghế phía trước.  Mưa lất phất nhưng sóng êm, mấy đám lục bình trôi tản mạn.  Lan cố ý theo dõi phản ứng của chồng, nhưng Phi chỉ thản nhiên đưa máy ảnh lên chụp cảnh sông nước.  Lan cười thầm: "dân miền Tây mà sợ gì sông nước".

         Qua đến bờ bên kia thì mọi người được chia ra sang các chiếc xuồng ba lá để đi vào kinh rạch.  Nước ròng xuống thấp nên chiếc xuồng đi thật chậm, lúc chèo lúc chống, len lỏi theo con rạch giữa hai hàng dừa nước sai quằn trái.  Dây bìm bìm lửng lơ in hình đáy nước.  Mấy buội ô rô chen chúc với cốc kèn cố vươn mình ra ánh sáng cũng không che khuất được mấy lùm cây mái dầm thấp lè tè hai bên bờ.  Con gái Lan lẩm bẩm :

       "Đi ngược dòng kiểu này biết bao giờ cho tới bờ"

       Phi vói tay choàng qua vai vợ, cười hóm hỉnh:

       "Như Má con bơi"

       Lan nhìn chồng, thoáng chút nũng nịu kín đáo trên đôi môi thắm son hồng nhạt:

       "Ngắm cảnh thì cần gì mau tới"

       Cũng như trong bao nhiêu năm Lan bơi ngược dòng, một dòng nước biếc trong xanh, với bao vẻ đẹp tuyệt vời của thủy cảnh mà không một ai mong chóng tới bờ.  Từ vườn trong vọng lại câu hò ru em :

       "Chim quyên ăn trái nhãn lồng

       "Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi"

       Lan ngước nhìn mấy đọt nhãn lồng còn đọng nước mưa xoắn quanh cây bần.  Nắng hanh hanh, tiếng mái chèo khua nước nghe như dòng hạnh phúc ngập lòng.

Mộc Hương
Viết xong ngày 10 tháng 7 năm 2008. Phi cơ đang ở độ cao 10,000m, trên đường từ Việt Nam trở lại Mỹ.
Cùng Tác Giả / Đề Tài